KỶ NIỆM ĐÀN BÀ kỳ 03 – Đào Hiếu

03Trong bữa cơm nàng nghĩ: Thế là hôm nay không đến thăm hắn được. Hắn có buồn không hay cũng chẳng để ý gì đến chuyện ấy. Tuy nhiên Thục xua đuổi những ý nghĩ ấy rất nhanh, nàng có bao nhiêu điều để hỏi han má về gia đình.

Người mẹ cho biết là Chương có gởi thư về thăm, tuy vậy mãi đến khi Thục tiễn má ra xe về Sài Gòn bà mới đưa bức thư cho Thục.

Lúc quay về, Thục thấy nhức đầu muốn đi dạo một lát. Nàng lấy thư của Chương ra cầm tay nhưng không muốn đọc vì đầu óc không ổn định. Nàng nghĩ nếu buổi chiều nay mà nằm nhà thì buồn chết được, nên quyết định đi thăm người đàn ông ấy.

Lúc Thục đến nơi thì người đàn ông đang đứng trong sân bệnh viện nhìn lơ đãng lên các ngọn thông cao.

– Bonjour! Hôm nay vui rồi chứ?

– Chiều nay trời rất đẹp. Hoàng hôn rực rỡ.

– Ông có đợi em không?

– Tôi vẫn nghĩ là em sẽ đến.

Thục cười, hỏi:

– Nhưng ông tên là gì?

– Vẩn Thạch.

– Tên lạ quá vậy. Có phải là những mảnh vụn của các thiên thể rơi lạc vào trái đất không?

Vẩn Thạch cười:

– Đó là những thứ vô dụng. Hôm nay tôi ra viện. Vừa định đi thì em đến. Tiếp tục đọc