PUTIN – kinh tế gia thiên tài và mộng tưởng gia vĩ đại

imagesTổng thống Nga Vladimir Putin vừa kể cho dân Nga và thế giới nghe một truyện cổ tích làm nức lòng người về sự “cất cánh” của kinh tế Nga trong thời gian tới.

Trả lời phỏng vấn báo Đức “Bild”, Putin khẳng định là chính do giá dầu tuột dốc mà kinh tế Nga “đi lên”. Ông ta giải thích từ cái nhìn của “kinh tế da” là việc giá dầu xuống thấp buộc người Nga phải tìm cách xuất khẩu những sản phẩm đã qua chế biến, và như thế thì nước Nga sẽ thu về được những khoản tiền lớn hơn!

“Khi giá dầu cao, chúng ta khó mà kiềm chế được tiêu dùng nhờ trực tiếp vào tiền bán dầu.” Trang mạng gazeta.ru dẫn lời vị tổng thống. “Và khi đó, theo tôi, sự suy thoái của những ngành kinh tế phi dầu khí sẽ tăng lên đến mức nguy hiểm. Bây giờ thì chúng ta buộc phải giảm thiểu suy thoái, và điều đó sẽ làm lành mạnh hóa (nền kinh tế – NTS).”

Mặc dù thừa nhận rằng việc dầu rớt giá đang là khó khăn lớn nhất đối với kinh tế Nga, Putin “không thấy có vấn đề nghiêm trọng”. Ông “cho biết” rằng suy thoái của kinh tế Nga là “không lớn”. Ông cũng nói dự trữ quốc gia của Nga vẫn còn tiềm tàng.

“Tôi cho rằng chúng tôi sẽ dần đi vào ổn định và nền kinh tế sẽ tăng trưởng. Chúng tôi đã thông qua một tổ hợp những giải pháp, trong đó có chương trình thay thế hàng nhập khẩu. (Nội dung chính của) những giải pháp này là triển khai các lĩnh vực công nghệ cao. Tiếp tục đọc

Elena Pucillo Truong – MỘT PHÚT TỰ DO

MOT PHUT TU DODịch giả: Trương Văn Dân

(Tác phẩm vừa đoạt giải thưởng của Hội Nhà văn TPHCM)

Ta vẫn nghĩ: “Kẻ khác là địa ngục – L’Enfer, c’est les autres” (J.P.Sartre) nhưng có hôm nào đó, ta chợt nhìn thấy một chồi cây mọc lên từ nỗi đau của kẻ khác. Một sự sống đang cố vươn lên từ ngục tối xa lạ.

Lửa địa ngục chợt tắt và một cơn mưa Ngâu rơi xuống. Chồi cây tràn lan trên mặt đất. Và les autres chợt biến thành những đoá hoa. Ta ngồi xuống bên cạnh. Và ta cũng biến thành một đoá hoa giữa vùng cỏ xanh non đang toả sáng với màu lá mới. (Truyện Phút Mặc Khải)

*

Không cần triết lý. Không cần những bài tiểu luận. Không cần diễn thuyết. Tôi cần tự do. Nhưng chỉ một chút thôi. Một mảnh nhỏ, như mẩu bánh vụn trên bàn tiệc thịnh soạn, thừa mứa những thức ăn bổ dưỡng mà nhàm chán.

Thời con gái tôi sợ hãi sự lệ thuộc vào một người đàn ông, tôi không muốn giống mẹ tôi, từng lệ thuộc vào cha tôi. Tôi bức phá để tìm tự do cho mình, và tôi trở thành sếp.

Nhưng ngay lúc tôi thoát khỏi sự ràng buộc của một người đàn ông thì tôi lại bị bủa vây bởi một mạng nhện lằng nhằng của công việc. Lần này sự lệ thuộc lớn hơn gấp trăm lần.

Nhưng tôi thì cần tự do, dù chỉ một chút xíu. Một vụn bánh mì. Chỉ vậy thôi, sao vẫn không tìm được? Vẫn phải tranh đấu. Và cuối cùng vẫn phải “xuống đường”. Tôi chạy xuống đường bằng thang máy. Và một sợi tơ mảnh khảnh của chiếc mạng nhện đã níu tôi lại. Con nhện vô hình đã bắt giữ tôi. Tôi muốn la lên, muốn kêu cứu: Hãy thả tôi ra! Tôi có đòi hỏi gì lớn lao đâu! Chỉ một chút thôi, một chút thôi mà!

Và chỉ trong một phút.

Văn phong ngắn gọn, đầy hình tượng, lạnh lùng, khô cứng, hoàn toàn thích hợp với một bi kịch thầm lặng, êm ái mà tàn nhẫn của thời đại. Đó là tập truyện ngắn và tuỳ bút “Un istante di liberta” (Một Phút Tự Do) của cây bút nữ người Ý: Elena Pucillo Truong mà tôi được biết.

ĐÀO HIẾU

ĐÀO HIẾU – Những vùng đất chó ỉa

sky-view-1-1416984836657Chuyện mua bán trong xã hội là một sinh hoạt rất cần thiết vì nó giúp lưu thông hàng hóa, phục vụ cho đời sống hàng ngày. Đất đai cũng là hàng hóa vì vậy việc mua bán đất cũng là chuyện bình thường.

Tuy nhiên chính vì luật đất đai ở Việt Nam hiện nay quy định người dân không được quyền sở hữu đất, kể cả đất mình đang ở, đang canh tác, kể cả đất do ông bà tổ tiên để lại. Chính vì vậy mà dân không được quyền “bán đất”, không có quyền “ra giá” mà cũng không có quyền từ chối bán đất nếu khu đất đó đã “dính” quy hoạch.

Từ đó đẻ ra những tranh chấp quyết liệt: ẩu đả, kêu khóc, nguyền rủa, biểu tình, đàn áp…nhiều khi phải đổ máu, chết người, tù tội…

*

Tất nhiên một khu đất “chó ỉa”, một khu đất “không ai thèm mua” bây giờ có người mua đương nhiên họ phải trả giá rẻ.

Nhưng thế nào là “đất chó ỉa”?

Đất của Đoàn Văn Vươn có phải là “đất chó ỉa” không? Đất ở Tây Nguyên cho Trung Quốc vào khai thác bauxite, những mỏ than ở Hòn Gai, mỏ ti-tan ở Bình Định cũng từng là “đất chó ỉa”.  Những cánh đồng cỏ lát ngập úng quanh năm ở Nhà Bè (nay là khu đô thị mới Phú Mỹ Hưng) chẳng phải cũng từng là đất chó ỉa đó sao?

Vậy vì cớ gì mà các nhà đầu tư nước ngoài tranh nhau đi lượm cứt chó vậy?

*

Cứ cho là anh phải bỏ ra một số tiền lớn gấp 10 lần tiền mua đất để xây dựng đường sá, công viên, hệ thống thoát nước… Nhưng rồi sau đó là gì? Là anh sẽ bán lại số đất đó với giá gấp 100 lần. Như vậy anh cũng còn lời đến 90 lần giá mua ban đầu.

Lấy ví dụ khu Phú Mỹ Hưng, quận 7 TPHCM. Công ty Central Trading & Development của Đài Loan phối hợp với chánh quyền địa phương thực hiện việc giải tỏa đền bù và xây dựng cơ bản. Họ đã mua đất của nông dân với giá 19.000 VNĐ một mét vuông, sau khi xây dựng cơ bản xong mỗi mét vuông đất cứ cho là sẽ tăng gấp 10 lần là 190.000 VNĐ. Vậy mà cách đây chừng 5 năm giá đất ở Phú Mỹ Hưng là 60.000.000 VNĐ một mét vuông. Tiếp tục đọc