Vụ “CON RUỒI”: Có dấu hiệu hình sự hoá quan hệ dân sự trong vụ “cưỡng đoạt tài sản Tân Hiệp Phát”

CẦU NGUYÊN ĐÊM GIÁNG SINH12359908_10208217618227736_6231271499601850474_n

Tác giả: Luật Sư NGUYỄN ĐỨC THỊNH

Khi báo chí thông tin anh Võ Văn Minh ở Tiền Giang bi truy tố về tội cưỡng đoạt tài sản của Công ty Tân Hiệp Phát (vụ chai nước THP có ruồi), Luật sư muốn trợ giúp pháp lý và bào chữa miễn phí cho anh ấy nhưng khi liên hệ thì biết đã có các Luật sư đồng nghiệp giúp đỡ anh Minh rồi.
Hôm 17/12/2015, Tòa án nhân dân tỉnh Tiền Giang đưa vụ án này xét xử sơ thẩm, tuyên Võ Văn Minh 7 năm tù về tội Cưỡng đoạt tài sản. Mặc dù vẫn còn quyền kháng cáo nhưng hiện tại, với án sơ thẩm, anh Võ Văn Minh đã là tội phạm. Luật sư không đồng ý với phán quyết của Tòa đối với anh Minh. Sẽ thật sự nguy hiểm nếu đây trở thành án lệ … Để cho các doanh nghiệp sản xuất hàng hóa kém chất lượng giăng bẫy người tiêu dùng khi bị khiếu nại về sản phẩm

QUAN ĐIỂM CỦA LUẬT SƯ VỀ VỤ VIỆC NÀY NHƯ SAU:

Khi một người mua được chai nước Tân Hiệp Phát (THP) có RUỒI thì chai nước ấy hoàn toàn thuộc quyền sở hữu của anh ta… Anh ta có đầy đủ các quyền năng của chủ sở hữu là:
– Quyền chiếm hữu.
– Quyền sử dụng.
– Quyền định đoạt.

* Về quyền chiếm hữu: miễn bàn.

* Về quyền sử dụng: 
Anh ta có quyền uống, vứt đi hoặc giữ lại chai nước ấy làm kỷ niệm. Anh ta cũng có thể trưng bày cho moi người cùng chiêm ngưỡng con RUỒI trong chai nước để cảnh báo cho cộng đồng về chất lượng hàng hóa của THP …

* Về quyền định đoạt:
Anh ta có quyền cho tặng, vứt đi hoặc dùng làm chứng cứ khởi kiện THP ra tòa để yêu cầu bồi thường thiệt hại do sản phẩm kém chất lượng hoặc chuyển nhượng chai nước cho người khác muốn mua. Đương nhiên giá cả chuyển nhượng do sự thỏa thuận của đôi bên. Việc muốn bán chai nước có RUỒI với giá 1 tỷ đồng hoàn toàn là quyền của chủ sở hữu, không thể gọi là phạm pháp. Nếu là người hiểu biết pháp luật, anh ta có quyền yêu cầu lập hợp đồng chuyển nhượng (công chứng) đối với tài sản là chai nước có RUỒI – hoặc có quyền yêu cầu thừa phát lại lập vi bằng về việc thỏa thuận chuyển nhượng chai nước có RUỒI. Kể cả kê khai nộp thuế thu nhập cá nhân do thu lợi từ việc chuyển nhượng chai nước này …

Với tất cả những biểu hiện pháp lý nêu trên thì đây hoàn toàn là một quan hệ dân sự được pháp luật công nhận.

TUY NHIÊN ĐỂ HÌNH SỰ HÓA MỐI QUAN HỆ DÂN SỰ NÀY, NGƯỜI TA ĐÃ SẮP ĐẶT MỘT KỊCH BẢN VÀ LẬP LUẬN THEO NHỮNG CĂN CỨ VÔ LÝ SAU:

Thứ nhất – Về động cơ:
Họ cho rằng trong vụ việc này, do lòng tham, muốn chiếm đoạt tài sản bất chính của người khác, làm giàu mà không phải lao động … Đây chính là quan điểm sai lầm ấu trĩ khi áp dụng pháp luật hình sự. Bởi lẽ pháp luật hình sự là nhằm trừng phạt hành vi phạm tội cụ thể chứ không áp dụng để trừng phạt lòng ham muốn, ước mơ làm giàu của người khác như ước mơ trúng thưởng, ước mơ trúng số độc đắc, thậm chí ước mơ mua được chai nước có RUỒI bên trong của Tân Hiệp Phát để bán lại với giá cao.

Thứ hai – Về mục đích thu lợi: 
Người ta lập luận và cho rằng việc bán chai nước có ruồi của Tân Hiệp Phát với giá 500 triệu đồng là phạm pháp. Việc suy diễn này hoàn toàn cảm tính và thiếu hiểu biết. Bởi lẽ trên thực tế, có những con tem, đồng tiền cổ, những viên đá nhìn rất bình thường nhưng có những tỳ vết hoặc khuyết tật đặc biệt được bán với giá cả triệu đô la hoặc hơn thế nữa.

Ở đây, giá trị được định danh do sự quý hiếm, sự độc đáo hoặc do chính tỳ vết , sự bất thường của vật ấy. Lỗi của sản phẩm hoặc sai sót về mặt kỹ thuật chính là yếu tố tạo ra sự đặc biệt và giá trị đặc biệt của sản phẩm ấy. Do đó, giá trị của sản phẩm nếu có sự đặc biệt cũng là chuyện bình thường. Quan trọng là nó được thị trường hoặc người cần mua sản phẩm ấy tự nguyện chấp nhận.

Thứ ba – Về hành vi đe dọa tống tiền:
Người ta cho rằng đã có hành vi đe dọa, khống chế, tạo áp lực buộc Tân Hiệp Phát phải chuộc chai nước với giá 500 triệu đồng là việc làm quy chụp, thiếu khách quan. Bởi lẽ, từ khi mua được sản phẩm này thì người mua chính là chủ sở hữu của chai nước Tân Hiệp Phát có Ruồi – nên ở đây nếu Công ty Tân Hiệp Phát muốn thu lại được sản phẩm ấy nhằm bất kỳ mục đích gì thì đều phải thỏa thuận mua lại với giá mà chủ sở hữu đưa ra. Hoàn toàn không có việc chủ sở hữu phải có hành vi cưỡng bức, tống tiền hoặc yêu cầu Tân Hiệp Phát phải “chuộc lại sản phẩm”…

Thiết nghĩ, một vụ việc dân sự rất rõ ràng nhưng đã bị hình sự hóa rất đáng lo ngại. Rồi mai này, khi không may mua phải những sản phẩm kém chất lượng, có ai còn dám thực hiện những quyền chính đáng của mình nữa không ?.

(Luật Sư NGUYỄN ĐỨC THỊNH – Sài Gòn, ngày 19.12.2015)

Nguồn: Blog Nguyễn Quang Thiều

ĐÀ NẴNG – “Khu vực người Trung Quốc mua đất là tuyệt mật”

“Không nên bán đất ở tuyến đường ven biển Đà Nẵng cho bất cứ cá nhân nào. Nếu vị trí này rơi vào tay kẻ khác thì rất nguy hiểm”, thiếu tướng Trần Minh Hùng trao đổi với Zing.vn.

Lo lắng về việc người Trung Quốc giấu mặt mua đất ven biển ở TP Đà Nẵng gây xôn xao dư luận thời gian qua, Thiếu tướng Trần Minh Hùng – nguyên Phó tư lệnh Quân khu 5 nói:

– Tôi rất bất ngờ và quan ngại vì không hiểu tại sao chính quyền thành phố lại phân lô bán đất khu vực này. Đất nước còn nghèo nhưng không vì thế mà đem diện tích đất ở khu vực nhạy cảm ra bán vì bất cứ lý do gì.

Quan điểm của cá nhân tôi là không nên bán đất ở tuyến đường ven biển Đà Nẵng cho bất cứ cá nhân nào, dù người đó là ai.

'Khu vực người Trung Quốc mua đất là tuyệt mật'

Thiếu tướng Trần Minh Hùng – nguyên Phó tư lệnh Quân khu 5. Ảnh: Đoàn Nguyên.

Các tuyến đường này như thành lũy bảo vệ thành phố

– Ông đánh giá thế nào về tầm quan trọng của tuyến đường ven biển Đà Nẵng đối với an ninh quốc phòng?

– Tôi phải nhấn mạnh rằng, toàn bộ tuyến đường Trường Sa, Hoàng Sa và Võ Nguyên Giáp (từ chân núi Sơn Trà đến phường Điện Nam, xã Điện Ngọc, thị xã Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam) là tuyệt mật, bất khả xâm phạm.

Lịch sử chiến tranh đã chứng minh, Đà Nẵng có vị trí đặc biệt quan trọng. Trong đó, các tuyến đường này như một thành lũy bảo vệ toàn thành phố. Vì vị trí quan trọng như vậy nên khi thực dân Pháp và đế quốc Mỹ mở đầu các cuộc chiến tranh xâm lược nước ta đều xuất phát đánh chiếm bán đảo Sơn Trà.

– Ông có thể phân tích sâu hơn vai trò của khu vực này đối với công tác phòng thủ, bảo vệ?

– Quân khu 5 là một trong những địa bàn chiến lược của cả nước. Trong đó, Đà Nẵng là một hướng chiến lược quan trọng của toàn chiến trường ven biển Quân khu 5. Còn khu vực Tây Nguyên được ví như “Nóc nhà Đông Dương”.

Trong tác chiến quân sự, cách đánh chiếm bàn đạp ở tuyến mép nước ven biển là cực kỳ quan trọng. Chính vì tầm quan trọng như trên nên khi còn làm Phó tư lệnh Quân khu 5, tôi đã nhiều lần có ý kiến là toàn bộ đường ven biển nhạy cảm chỉ được sử dụng vào mục đích an ninh quốc phòng.

'Khu vực người Trung Quốc mua đất là tuyệt mật'

Thiếu tướng Trần Minh Hùng, nguyên Phó tư lệnh Quân khu 5 trả lời phỏng vấn Zing.vn. Ảnh: Nguyên Vũ.

Ông bình luận gì về thông tin nhiều người Trung Quốc nhờ các cá nhân người Việt đứng tên mua đất ở khu vực sát sân bay quân sự Nước Mặn?

– Đây là vấn đề mà chúng tôi vẫn ngày đêm đau đáu. Bởi lẽ, khi đã hợp thức hóa được các lô đất trên, người Trung Quốc đương nhiên sẽ sang đây làm ăn sinh sống, lấy vợ sinh con, đẻ cháu. Nếu không có biện pháp ngăn chặn kịp thời, không xa khu vực này sẽ trở thành khu phố của người Trung Quốc.

Năm 2006, tôi đang là Phó tư lệnh Quân khu 5, một hôm, có vị cán bộ vào Đà Nẵng công tác rồi qua một resort ở ven biển nghỉ ngơi. Tôi mặc quân phục tới đó thăm thì lập tức bị nhân viên resort chặn lại, nói “ông là sĩ quan quân đội nên không được vào”.

Tôi hỏi lý do thì họ nói, ở đây là khách sạn dành cho người nước ngoài ở nên không được vào. Tôi là tướng lĩnh quân đội mà còn bị ngăn cản như thế thì làm sao người dân, du khách có thể vào các khách sạn này được? Vấn đề đặt ra là người nước ngoài vào trong đó chỉ để ở hay làm gì khác?

'Khu vực người Trung Quốc mua đất là tuyệt mật'

Nhiều nhà hàng, khách sạn của người Trung Quốc mọc lên ở Đà Nẵng. Ảnh: Đoàn Nguyên.

Phải hiểu những khu đất chiến lược và bảo vệ chặt chẽ

– Nhưng thiếu tướng có cho rằng mình đang lo ngại quá xa?

– Quan điểm xuyên suốt của Đảng, Nhà nước, quân đội và nhân dân ta là giải quyết tất cả các vấn đề bất ổn bằng biện pháp hòa bình. Không thể lấy tiếng súng để giải quyết mâu thuẫn.

Thực tế, chúng ta đang lấy “trí nhân để thay cường bạo”. Tuy nhiên, ông cha ta đã răn dạy “cảnh giác không bao giờ thừa”. Thế hệ trẻ phải biết rõ vai trò, vị trí của những khu đất chiến lược và nhạy cảm để gìn giữ và bảo vệ một cách chặt chẽ.

– Theo ông, trước quan ngại của các chuyên gia, người dân, chính quyền Đà Nẵng cần làm gì?

– Theo tôi, đối với các khách sạn đã được xây dựng, lãnh đạo TP Đà Nẵng phải làm việc với chủ đầu tư, yêu cầu họ mở cửa đón mọi du khách vào nghỉ dưỡng. Xây khách sạn trên lãnh thổ Việt Nam mà không cho người Việt vào là điều quá vô lý. Điều này nằm trong tầm tay của các cơ quan chức năng và chúng ta yêu cầu họ như thế cũng hoàn toàn đúng luật.

Đối với các lô đất nghi đã rơi vào tay người Trung Quốc, các cơ quan chức năng phải tìm cho ra ai là người đứng tên chủ sở hữu. Từ manh mối này, phải tìm hiểu xem họ mua đất bằng nguồn tiền nào? Có ai đứng sau đưa tiền nhờ mua các lô đất ở gần sân bay Nước Mặn.

Về lâu dài, lãnh đạo thành phố cần vận động các cá nhân đứng tên tự nguyện khai báo mục đích mua đất. Từ đó, cơ quan chức năng có biện pháp xử lý, thu hồi các lô đất theo đúng trình tự pháp luật.

Đó mới là giải pháp căn cơ nhất để chính quyền TP Đà Nẵng tháo gỡ những quan ngại của nhân dân và dư luận về vấn đề nhạy cảm có liên quan đến an sinh xã hội và an ninh quốc phòng.

Thiếu tướng Trần Minh Hùng tham gia cách mạng từ lúc 12 tuổi với vai trò liên lạc xã đội, du kích xã Điện Dương, huyện Điện Bàn, Quảng Nam. Ông từng giữ nhiều trọng trách quan trọng như: Sư đoàn trưởng Sư đoàn 2, Sư đoàn trưởng Sư đoàn 307 – Quân khu 5; Phó tư lệnh Quân đoàn 3; Cục trưởng Cục quân huấn – Bộ Tổng tham mưu. Tháng 3/2006 đến tháng 3/2010, thiếu tướng Trần Minh Hùng là Phó tư lệnh Quân khu 5.

Đoàn Nguyên

Nguồn: Báo Mới.com

ĐÀO HIẾU TẠP VĂN – Tôi đi chợ

toi di choLúc chưa có kinh nghiệm, buổi sáng khi bà xã đi chợ, tôi thường nhờ mua một gói xôi hay mấy cái bánh giò. Vậy là coi như sáng đó nhịn đói. Tại sao? Vì thường buổi đi chợ kéo dài suốt hai tiếng đồng hồ. Không ai trên đời này có đủ kiên nhẫn để chờ một bữa ăn sáng như thế. Và hoặc là cái dạ dày sôi lên vì giận, buộc tôi phải xoa dịu nó bằng một tô phở ở đầu hẻm, hoặc là tôi xách xe đi làm với cái bụng rỗng.

Hỏi tại sao ”người“ lại đi chợ lâu thế, ”người“ chỉ cười, không đáp. Từ đó tôi tự đi ăn sáng lấy, chấm dứt giai đoạn ”đợi mẹ đi chợ về”.

Nhưng câu hỏi vẫn còn nằm chình ình trong đầu. Tại sao bà xã lại đi chợ lâu như thế? Lâu ngày câu hỏi biến thành cái búa gõ vào đầu tôi binh binh, không chịu nổi, tôi xỉ vả:

-Lấy một con rùa thật là chán. Ði chợ mất hai tiếng đồng hồ, nấu ăn mất hai tiếng, tổng cộng bốn tiếng đồng hồ cho một bữa ăn, trong khi thì giờ là vàng bạc.

Bà xã nói:

-Vậy anh thử đi chợ một bữa xem sao.

-Ðược, anh sẽ làm mẫu cho em thấy. Có gì đâu mà lâu lắc như vậy? Thịt bò, thịt heo bao nhiêu một ký, lựa thứ ngon nhất trả tiền. Xong. Cá bao nhiêu một ký. Lựa loại tươi nhất trả tiền. Xong, thêm một món rau. OK, xách giỏ đi về. Tốn chừng mười lăm phút. Cơm thì có nồi điện tự động. Thịt và cá, nấu nướng trong vòng hai mươi phút. Cứ cho tổng cộng là một tiếng đồng hồ đi, đã có một bữa ăn ngon lành. Làm gì mà em mất bốn tiếng đồng hồ cho một bữa ăn? Tiếp tục đọc