Kẻ Tử Đạo Cuối Cùng – kỳ 07 – NHỮNG TÁC PHẨM ĐẦU TIÊN CỦA HỒNG ĐẠO

KE TU DAOBây giờ đối với Phạm Hưng thì vẻ đẹp của căn phòng trở nên vô nghĩa, sự sạch sẽ của nó cũng không còn cần thiết. Phòng tràn ngập giấy và giấy. Không phải là giấy học trò mà là giấy bản, không phải là giấy kẻ khuôn âm sẵn mà là giấy trơn. Anh kẻ khuôn nhạc bằng bút nỉ, vừa kẻ vừa viết nhạc. Anh viết như điên, khuôn nhạc của anh to như những luống cày, như những đường ray không thẳng hàng, nốt nhạc thì có khi chỉ là những nét vạch chéo những vòng tròn lệch và những dấu móc thì bay bướm như lá cờ phướn, như đuôi con chim trĩ. Viết xong một tờ giấy bản anh ném vội xuống nền nhà, lại gạch lia lịa những đường ray không đều nhau trên tờ giấy bản kế tiếp. Những cái đuôi chim trĩ lại mọc lên. Ðô thăng thứ. Hưng sử dụng nhiều hợp âm rải để tạo ra sự mênh mang của nỗi nhớ và khi giai điệu đi đến cuối con đường của nó, anh để cho tay trái lồng lên với những chùm hợp âm táo bạo chuyển sang Mi trưởng.

Ðó là tác phẩm đắc ý nhất trong loạt mười lăm sonates anh viết cho Hồng Ðạo. Hưng không biết anh kết thúc tác phẩm của mình vào lúc mấy giờ chỉ thấy thành phố im lặng quá, không một tiếng người, không một tiếng xe đi qua. Gió cũng không có. Phạm Hưng đốt một điếu thuốc ngồi trầm ngâm nhìn những tờ giấy bản tung tóe khắp nền gạch bông. Chúng tràn ngập khắp nơi, chúng che lấp cả những ô vuông, rải rác dưới gầm bàn, trên nóc tủ, trên nắp đàn piano.

Hưng gom chúng lại, kẹp thành một xấp rồi đến ngồi trước cây đàn, nó ngân lên, tỏa ra như những tia nắng đầu tiên của bình minh, bay la đà như cánh chim trắng trên biển phẳng lặng lạnh se rồi trầm xuống, chậm dần, chậm dần như những bước chân đi lang thang trên cát. Người nhạc sĩ vừa đi vừa hướng theo cánh chim bay mỗi lúc mỗi xa. Chàng đặt tên cho nó là SONATE CÁNH CHIM. Chàng đàn đi đàn lại không biết bao nhiêu lần, quên cả mệt mỏi, quên cả thời gian, quên cả giấc ngủ. Chàng đàn say sưa cho đến khi có tiếng gõ cửa. Lúc đầu là ba tiếng nhỏ. Rồi im. Chàng không nghe thấy, vẫn đàn. Sau đó là bốn năm tiếng to hơn. Chàng vẫn không nghe thấy. Tiếng đập cửa dồn dập, cắt ngang những âm thanh đang dồn dập. Hưng đứng dậy nghe ngóng một lúc rồi đến mở cửa. Tiếp tục đọc