MICHAEL LANG – Tán cuội về những số La Mã

Trong cuộc sống trên thế gian này có những điều tưởng chừng chẳng có liên quan gì đến nhau nhưng có vẻ như lại có. Thông thường, nhận thức được hình thành bởi tư duy duy lý bảo chúng ta phải phủ nhận những sự liên quan “vu vơ”, nhưng nhiều khi chính những cái “vu vơ” này lại cho phép ta đoán được một số sự kiện một cách khá chuẩn.

Nhiều người từ xa xưa đến nay đã dùng lối phân tích tên riêng (của một người, một vùng đất hay một quốc gia,…)  viết bằng loại chữ tượng hình để đoán tính cách hoặc số mệnh của con người hoặc quốc gia tương ứng. Trong một bài viết của tôi đăng trên Lề Trái, bài “Tán cuội về những tấm bản đồ”, tôi đã nói số phận của một dân tộc có vẻ như có liên hệ với hình dạng lãnh thổ quốc gia. Lần này xin “tán cuội” thêm về sự liên quan giữa những chữ số La Mã ghi thứ tự các lần đại hội của một tổ chức với sự thăng trầm của tổ chức đó.

Dãy số I, II, III với số nét tăng dần và sắp xếp đơn giản thể hiện sự phát triển đều đặn và mạnh mẽ. Rất khí thế! Đến đại hội IV, số nét tiếp tục tăng, ít ra là thể hiện sự phát triển tiếp theo về lượng. Nhưng đã bắt đầu có một sự phức tạp. Không còn đơn giản là những cái “sổ” thẳng như trước. Tiếp tục đọc

ĐÀO HIẾU TẠP VĂN – Bùi Giáng

is (1)Bùi Giáng là một hiện tượng. Hiện tượng Bùi Giáng không phải là hiện tượng thi ca hay tư tưởng mà là hiện tượng về sự phá hủy.

Không là thi ca vì Bùi Giáng rất ít khi làm thơ mà chỉ bỡn cợt nó, chế giễu nó. Không là tư tưởng vì Bùi Giáng không có cái nhìn nhất quán về kiếp người từ đó chọn cho mình một thái độ sống. Thái độ hiện tại của ông không phải là thái độ sống mà là thái độ phá hủy cuộc sống. Ông muốn tìm về cái bản thể nhưng lại làm rối loạn cái bản thể ấy và tưởng lầm đó là cái bản thể.

Thực ra cái bản thể của tự nhiên vốn tĩnh lặng, trầm mặc và không lời. Cũng giống như Lão Tử nói: ”Ðạo khả Ðạo phi thường Ðạo, Danh khả Danh phi thường Danh“. Hoặc như Khổng Tử nói: ”Dư vô dục ngôn, thiên hà ngôn tai, tứ thời hành yên, bách vật sinh yên”.

Cũng có thể hiểu Bùi Giáng như thế này: Ông coi đời là hữu hạn, là phi lý, là chốn lưu đày, là cõi phù du, là cái mớ bòng bong vớ vẩn và ông đã chọn cho mình một cách sống cũng rối bòng bong, vớ vẩn. Nếu các nhà văn hiện sinh từng nói: ”Tôi phản kháng, vậy tôi hiện hữu“ thì có lẽ Bùi Giáng muốn nói: ”Tôi phá hủy, vậy tôi hiện hữu.” Tiếp tục đọc

NGÀY CUỐI NĂM Ở DRESDEN

DRESDEN 01Nước Đức là một điểm đến tình cờ nhưng với tôi lại nhiều kỷ niệm. Có lẽ vì lúc ấy tôi không vội vàng. Lặng lẽ đến, thong thả nhìn ngắm, chậm rãi với phố xá, và một mình với đàn chim sẻ trong công viên vắng tanh.

Thành phố Dresden trầm lặng. Trời âm u suốt ngày. Không có ý niệm về thời gian, cho đến khi chợt nhận ra một mình trên phố vắng người, coi đồng hồ thì đã bốn giờ chiều.

Những cơn gió từ dưới sông Elbe thốc ngược lên lạnh buốt.

Tôi ngồi bên một gốc cây khô nhìn ông già và con chó nhỏ. Nắng khô héo. Hàng quán đóng cửa gần hết. Đường phố không còn ai. Người ta đã bỏ quên ông già, con chó và tôi. Hình như trong buổi chiều cuối năm này chỉ có ba chúng tôi là những người không có mái ấm để trở về. Ông già đang nằm ngửa trên bãi cỏ. Dường như ông đã ngủ quên. Tiếp tục đọc

ĐÀO HIẾU TẠP VĂN -Ăn Tết ở Châu Âu

BELGIUM_03___20X20Ðêm ở Mantes La Jolie có một chút mưa nhẹ. Tôi ngồi chờ cô gái về.

Người ta báo trước với tôi rằng suốt ngày cô gái không thèm nói với ai một tiếng, nhưng vừa gặp tôi ở đầu cầu thang nó đã chào. Một cô đầm cao mét bảy, mặc măng tô đen, găng tay đen. Và tóc đen. Sự có mặt của tôi tại căn nhà này, vai vế của tôi, sơ yếu lý lịch của tôi cô gái đã biết trước cũng giống như tôi được báo trước về tính cách của cô gái.

-Hãy cho tôi biết về cha tôi.

-Tôi chưa gặp cha cháu bao giờ.

-Nhưng chắc chắn ông có nghe nói về cha tôi. Vì ông là anh ruột của mẹ tôi mà.

-Thực ra chính mẹ cháu cũng không biết ba cháu là ai. Ðó là một trong những bi kịch của chiến tranh tại Việt Nam.

Cô gái đứng lên, đi về phòng riêng.

Buổi sáng thức dậy trễ, vén rèm cửa thấy cảnh vật khác hẳn. Tuyết đã biến mất khỏi mặt đất và bầu trời bởi trận mưa lớn đêm qua. Trên mặt hồ phẳng lặng những con vịt nước trầm mặc. Phía bên kia hàng cây trụi lá là một chút ánh bạc của dòng sông Seine chảy qua Mantes La Jolie.

Chúng tôi đi Paris lúc hơn chín giờ sáng. Lái xe là một người đàn ông Việt Nam nhanh nhẹn. Anh ta vượt biên sang Pháp đã mười lăm năm, nói được tiếng Pháp, quốc tịch Pháp và thuộc lòng đường sá ở Paris. Vành đai périphérique đầy mưa, hơi nước bao trùm kính xe nhưng anh ta lái rất nhanh.

-Anh tưởng con Sylvie nó sướng hả? Ở đây đi làm không thể lái xe hơi được vì hay kẹt xe. Sáu giờ sáng nó phải dậy. Trời lạnh dưới không độ. Bảy giờ sáng nhảy lên tàu đi Paris. Mười giờ đêm mới về tới nhà. Có phải hôm qua nó về lúc mười giờ đêm không? Tiếp tục đọc

TẠP VĂN ĐÀO HIẾU – Cuộc vượt biên ngắn ngủi

SAMSUNG CSC

SAMSUNG CSC

Sáng sớm, Lạng Sơn đầy sương mù. Phía sau khách sạn có hai ngọn núi sừng sững vậy mà không nhìn thấy. Tất cả chìm trong sương mù, cả thành phố, cả những tàng cây. Nhưng có một thứ không bị sương mù che lấp và có lẽ không thể bị bất cứ cái gì che lấp, đó là tiếng động. Cái thị xã nhỏ xíu như bàn tay vậy mà gần như nó hoạt động suốt đêm, những con đường đất bụi bặm không ngớt vang rền tiếng động cơ. Ðó là tiếng gầm rú của những chiếc xe gắn máy mang nhãn hiệu MINSK 250 phân khối sơn đỏ kềnh càng như con bọ ngựa khổng lồ. Chúng đậu dưới bóng cây, chúng bu quanh chiếc xe khách vừa từ Hà Nội lên, chúng thồ những bao vải, những máy móc điện tử, những hàng hóa lỉnh kỉnh, chúng chở dân buôn, chúng chạy như ngựa giữa trưa nắng, chúng chạy trong giấc ngủ. Vào lúc nửa đêm, tôi phải uống rượu say mới ngủ được nhưng khoảng ba giờ sáng tỉnh dậy vẫn nghe tiếng xe  rần rật trên đường phố.

Mùa thu ở Lạng Sơn nắng hừng hực cộng với bụi bặm. Phố xá không như trí tưởng tượng của tôi ban đầu. Hoàn toàn không một chút thơ mộng. Sương mù đã tan từ lúc bảy giờ sáng chỉ còn lại bụi bặm, người và hàng hóa. Chỉ còn lại táo, vải, rượu bia và lịch. Lịch tràn ngập mặt đất, ngời lên như gương, lấp lánh, lòe loẹt, rẻ tiền… có người nói đó là thứ đang bị truy quét ở nước láng giềng chạy sang. Nhưng có lẽ táo thì không. Còn bia thì người ta bảo thế này: “Cái nhà máy bia ấy nó sắp dẹp tiệm vì ế ẩm thì đùng một cái, mở cửa khẩu, thế là nó tràn sang. Nhà máy phất lên như diều”. Dẫu sao đó cũng chỉ là ý kiến của một gã vô danh nào đó, không biết đúng hay sai.

Tôi chỉ là một du khách từ phương nam ra, tôi chỉ muốn thăm ”Ðồng Ðăng có phố Kỳ Lừa, có nàng Tô Thị có chùa Tam Thanh “ và tôi cũng muốn theo dân ”cửu vạn “(tải hàng) sang bên kia biên giới “dòm“ một chút làng mạc, hàng quán, lính lác và biết đâu lại chẳng gặp một bóng hồng… Tiếp tục đọc

ĐÀO HIẾU TẠP VĂN – Chuyện phiếm về con Trâu

LAO TUChẳng biết vì sao con trâu lại nằm kế con chuột. Chuột thì bé mà trâu thì to, hai con đứng cạnh nhau chẳng khác nào Minh Nhí khoác vai Bé Bự đi bát phố (xin phép hai danh hài cho tại hạ quậy chút cho vui.)

Nhưng xưa nay hai con vật ấy vẫn đứng xếp hàng cạnh nhau mà không thấy có xích mích cãi cọ gì. Tuy nhiên về mặt thẩm mỹ thì một tiểu đội mười hai con giáp xếp hàng dọc so le quá cỡ như thế coi chẳng khác nào mười hai cái răng lòi xỉ!

Người ta thường dùng thành ngữ đầu voi đuôi chuột để chê bai những người ưa phô trương thanh thế mà hiệu quả công việc thì chẳng ra gì, nhưng  tình huống của năm nay lại khác: Ðầu Chuột đuôi… Trâu, biểu lộ một sự nở hậu. Ði mua nhà mua đất mà gặp một địa thế nở hậu thì ai cũng ham, làm ăn mà trước thì nhỏ, sau khuyếch trương lớn lên thì ai cũng khoái, nhưng về mặc sắc đẹp thì cái bộ phận đàng trước (vòng số một) nhỏ như con chuột nhắt mà đàng sau (vòng số ba) bự như con trâu thì ai thấy cũng chạy dài!

Thực ra con trâu chẳng có dính dáng gì tới sắc đẹp. Con gà con chó, thậm chí con ruồi còn biết vuốt ve đôi cánh để làm đẹp nhưng con trâu thì không.

Thú vui của nó là vùi mình xuống sình, sình sẽ khô đi tạo ra một lớp áo sần sùi, nứt nẻ. Ðó là tổ ấm của những gia đình sâu bọ, rệp, rận… chúng sinh sôi nảy nở tràn lan. Và những con sáo đen, chích chòe, chào mào… bay đến đậu trên mình trâu để vừa ăn sâu bọ,  vừa gãi ngứa cho trâu. Tiếp tục đọc

NGUYỄN ĐÌNH BỔN – Tính hai mặt của một người tự xưng “Sĩ phu Bắc Hà”!?

LS LÊ VĂN tHIỆPĐó là tôi nói về ông luật sư Lê Văn Thiệp- Trưởng văn phòng Luật sư Toàn Cầu, Đoàn luật sư Hà Nội cho rằng đã có người đứng sau giật dây các fanpage tẩy chay Tân Hiệp Phát, để thực hiện ý đồ xấu và có thể xử lý hình sự theo Điều 258. Và ông này nhấn mạnh, hành vi của ông Minh là “là hành vi không thể chấp nhận được”, hàm ý án tù 7 năm là còn nhẹ!

Là luật sư, ông ta có quyền phát biểu, nhận định theo trình độ của mình, điều này bình thường, và có lẽ bình thường hơn khi ông chấp nhận tranh biện. Nhưng khi bị các facebooker và một số là luật sư lên tiếng phản bác, ông Thiệp chối bay chối biến, cho rằng báo GĐXH bịa đặt, và bảo đã làm việc và báo phải rút bài, xin lỗi ông ta, nhưng sự thực thì bài… còn nguyên (còm số 1), điều này chứng tỏ tờ báo đó đã đăng chính xác lời ông ta phát biểu, chớ chắc chắn báo chí không bao giờ dám giỡn mặt với một luật sư về pháp luật! Tiếp tục đọc

ĐÀO HIẾU TẠP VĂN – Cặp song tấu ghi-ta huyền thoại

cap-song-tau-guitar2Câu chuyện bắt đầu tại một khu rừng rậm của tiểu ban Ceará trên vùng núi phía bắc Brazil, nơi bộ tộc da đỏ Tabajaras sống cách ly hẳn với người da trắng.

Mặc dù rất hiếu hòa nhưng những người Tabajaras vẫn không có thiện cảm với người da trắng. Họ thường tự hào rằng bộ tộc Tabajaras có một nền văn minh cao.

Một trong những vị lãnh đạo nổi tiếng của người Tabajaras là tộc trưởng Mitanga. Ông là cha của 30 người con. Và hai trong số con ấy đã làm nên câu chuyện thần kỳ nhất trong lịch sử âm nhạc thế giới.

Vào một buổi sáng cách đây hơn ba mươi năm, hai chàng trai người da đỏ tên là Musaperi và Herundy đang dạo chơi trong rừng thì nhận ra các dấu hiệu của những người da trắng vừa bỏ đi sau một bữa tiệc liên hoan picnic trên bãi cỏ xanh bên cạnh một lối mòn. Musaperi và Herundy nhìn thấy một cái hộp lớn màu đen bị bỏ sót lại.

Tò mò, hai chàng trai đem cái hộp về nhà, nhưng họ không dám mở ra vì sợ nó nổ. Trước đây đã có những người trong bộ tộc Tabajaras nhặt được những khẩu súng đem về, và trong lúc tò mò táy máy tay chân, họ đã làm súng nổ, gây kinh hoàng cho nhiều người. Tiếp tục đọc

Vụ “CON RUỒI”: Có dấu hiệu hình sự hoá quan hệ dân sự trong vụ “cưỡng đoạt tài sản Tân Hiệp Phát”

CẦU NGUYÊN ĐÊM GIÁNG SINH12359908_10208217618227736_6231271499601850474_n

Tác giả: Luật Sư NGUYỄN ĐỨC THỊNH

Khi báo chí thông tin anh Võ Văn Minh ở Tiền Giang bi truy tố về tội cưỡng đoạt tài sản của Công ty Tân Hiệp Phát (vụ chai nước THP có ruồi), Luật sư muốn trợ giúp pháp lý và bào chữa miễn phí cho anh ấy nhưng khi liên hệ thì biết đã có các Luật sư đồng nghiệp giúp đỡ anh Minh rồi.
Hôm 17/12/2015, Tòa án nhân dân tỉnh Tiền Giang đưa vụ án này xét xử sơ thẩm, tuyên Võ Văn Minh 7 năm tù về tội Cưỡng đoạt tài sản. Mặc dù vẫn còn quyền kháng cáo nhưng hiện tại, với án sơ thẩm, anh Võ Văn Minh đã là tội phạm. Luật sư không đồng ý với phán quyết của Tòa đối với anh Minh. Sẽ thật sự nguy hiểm nếu đây trở thành án lệ … Để cho các doanh nghiệp sản xuất hàng hóa kém chất lượng giăng bẫy người tiêu dùng khi bị khiếu nại về sản phẩm

QUAN ĐIỂM CỦA LUẬT SƯ VỀ VỤ VIỆC NÀY NHƯ SAU:

Khi một người mua được chai nước Tân Hiệp Phát (THP) có RUỒI thì chai nước ấy hoàn toàn thuộc quyền sở hữu của anh ta… Anh ta có đầy đủ các quyền năng của chủ sở hữu là:
– Quyền chiếm hữu.
– Quyền sử dụng.
– Quyền định đoạt.

* Về quyền chiếm hữu: miễn bàn.

* Về quyền sử dụng: 
Anh ta có quyền uống, vứt đi hoặc giữ lại chai nước ấy làm kỷ niệm. Anh ta cũng có thể trưng bày cho moi người cùng chiêm ngưỡng con RUỒI trong chai nước để cảnh báo cho cộng đồng về chất lượng hàng hóa của THP …

* Về quyền định đoạt:
Anh ta có quyền cho tặng, vứt đi hoặc dùng làm chứng cứ khởi kiện THP ra tòa để yêu cầu bồi thường thiệt hại do sản phẩm kém chất lượng hoặc chuyển nhượng chai nước cho người khác muốn mua. Đương nhiên giá cả chuyển nhượng do sự thỏa thuận của đôi bên. Việc muốn bán chai nước có RUỒI với giá 1 tỷ đồng hoàn toàn là quyền của chủ sở hữu, không thể gọi là phạm pháp. Nếu là người hiểu biết pháp luật, anh ta có quyền yêu cầu lập hợp đồng chuyển nhượng (công chứng) đối với tài sản là chai nước có RUỒI – hoặc có quyền yêu cầu thừa phát lại lập vi bằng về việc thỏa thuận chuyển nhượng chai nước có RUỒI. Kể cả kê khai nộp thuế thu nhập cá nhân do thu lợi từ việc chuyển nhượng chai nước này …

Với tất cả những biểu hiện pháp lý nêu trên thì đây hoàn toàn là một quan hệ dân sự được pháp luật công nhận.

TUY NHIÊN ĐỂ HÌNH SỰ HÓA MỐI QUAN HỆ DÂN SỰ NÀY, NGƯỜI TA ĐÃ SẮP ĐẶT MỘT KỊCH BẢN VÀ LẬP LUẬN THEO NHỮNG CĂN CỨ VÔ LÝ SAU:

Thứ nhất – Về động cơ:
Họ cho rằng trong vụ việc này, do lòng tham, muốn chiếm đoạt tài sản bất chính của người khác, làm giàu mà không phải lao động … Đây chính là quan điểm sai lầm ấu trĩ khi áp dụng pháp luật hình sự. Bởi lẽ pháp luật hình sự là nhằm trừng phạt hành vi phạm tội cụ thể chứ không áp dụng để trừng phạt lòng ham muốn, ước mơ làm giàu của người khác như ước mơ trúng thưởng, ước mơ trúng số độc đắc, thậm chí ước mơ mua được chai nước có RUỒI bên trong của Tân Hiệp Phát để bán lại với giá cao.

Thứ hai – Về mục đích thu lợi: 
Người ta lập luận và cho rằng việc bán chai nước có ruồi của Tân Hiệp Phát với giá 500 triệu đồng là phạm pháp. Việc suy diễn này hoàn toàn cảm tính và thiếu hiểu biết. Bởi lẽ trên thực tế, có những con tem, đồng tiền cổ, những viên đá nhìn rất bình thường nhưng có những tỳ vết hoặc khuyết tật đặc biệt được bán với giá cả triệu đô la hoặc hơn thế nữa.

Ở đây, giá trị được định danh do sự quý hiếm, sự độc đáo hoặc do chính tỳ vết , sự bất thường của vật ấy. Lỗi của sản phẩm hoặc sai sót về mặt kỹ thuật chính là yếu tố tạo ra sự đặc biệt và giá trị đặc biệt của sản phẩm ấy. Do đó, giá trị của sản phẩm nếu có sự đặc biệt cũng là chuyện bình thường. Quan trọng là nó được thị trường hoặc người cần mua sản phẩm ấy tự nguyện chấp nhận.

Thứ ba – Về hành vi đe dọa tống tiền:
Người ta cho rằng đã có hành vi đe dọa, khống chế, tạo áp lực buộc Tân Hiệp Phát phải chuộc chai nước với giá 500 triệu đồng là việc làm quy chụp, thiếu khách quan. Bởi lẽ, từ khi mua được sản phẩm này thì người mua chính là chủ sở hữu của chai nước Tân Hiệp Phát có Ruồi – nên ở đây nếu Công ty Tân Hiệp Phát muốn thu lại được sản phẩm ấy nhằm bất kỳ mục đích gì thì đều phải thỏa thuận mua lại với giá mà chủ sở hữu đưa ra. Hoàn toàn không có việc chủ sở hữu phải có hành vi cưỡng bức, tống tiền hoặc yêu cầu Tân Hiệp Phát phải “chuộc lại sản phẩm”…

Thiết nghĩ, một vụ việc dân sự rất rõ ràng nhưng đã bị hình sự hóa rất đáng lo ngại. Rồi mai này, khi không may mua phải những sản phẩm kém chất lượng, có ai còn dám thực hiện những quyền chính đáng của mình nữa không ?.

(Luật Sư NGUYỄN ĐỨC THỊNH – Sài Gòn, ngày 19.12.2015)

Nguồn: Blog Nguyễn Quang Thiều

ĐÀ NẴNG – “Khu vực người Trung Quốc mua đất là tuyệt mật”

“Không nên bán đất ở tuyến đường ven biển Đà Nẵng cho bất cứ cá nhân nào. Nếu vị trí này rơi vào tay kẻ khác thì rất nguy hiểm”, thiếu tướng Trần Minh Hùng trao đổi với Zing.vn.

Lo lắng về việc người Trung Quốc giấu mặt mua đất ven biển ở TP Đà Nẵng gây xôn xao dư luận thời gian qua, Thiếu tướng Trần Minh Hùng – nguyên Phó tư lệnh Quân khu 5 nói:

– Tôi rất bất ngờ và quan ngại vì không hiểu tại sao chính quyền thành phố lại phân lô bán đất khu vực này. Đất nước còn nghèo nhưng không vì thế mà đem diện tích đất ở khu vực nhạy cảm ra bán vì bất cứ lý do gì.

Quan điểm của cá nhân tôi là không nên bán đất ở tuyến đường ven biển Đà Nẵng cho bất cứ cá nhân nào, dù người đó là ai.

'Khu vực người Trung Quốc mua đất là tuyệt mật'

Thiếu tướng Trần Minh Hùng – nguyên Phó tư lệnh Quân khu 5. Ảnh: Đoàn Nguyên.

Các tuyến đường này như thành lũy bảo vệ thành phố

– Ông đánh giá thế nào về tầm quan trọng của tuyến đường ven biển Đà Nẵng đối với an ninh quốc phòng?

– Tôi phải nhấn mạnh rằng, toàn bộ tuyến đường Trường Sa, Hoàng Sa và Võ Nguyên Giáp (từ chân núi Sơn Trà đến phường Điện Nam, xã Điện Ngọc, thị xã Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam) là tuyệt mật, bất khả xâm phạm.

Lịch sử chiến tranh đã chứng minh, Đà Nẵng có vị trí đặc biệt quan trọng. Trong đó, các tuyến đường này như một thành lũy bảo vệ toàn thành phố. Vì vị trí quan trọng như vậy nên khi thực dân Pháp và đế quốc Mỹ mở đầu các cuộc chiến tranh xâm lược nước ta đều xuất phát đánh chiếm bán đảo Sơn Trà.

– Ông có thể phân tích sâu hơn vai trò của khu vực này đối với công tác phòng thủ, bảo vệ?

– Quân khu 5 là một trong những địa bàn chiến lược của cả nước. Trong đó, Đà Nẵng là một hướng chiến lược quan trọng của toàn chiến trường ven biển Quân khu 5. Còn khu vực Tây Nguyên được ví như “Nóc nhà Đông Dương”.

Trong tác chiến quân sự, cách đánh chiếm bàn đạp ở tuyến mép nước ven biển là cực kỳ quan trọng. Chính vì tầm quan trọng như trên nên khi còn làm Phó tư lệnh Quân khu 5, tôi đã nhiều lần có ý kiến là toàn bộ đường ven biển nhạy cảm chỉ được sử dụng vào mục đích an ninh quốc phòng.

'Khu vực người Trung Quốc mua đất là tuyệt mật'

Thiếu tướng Trần Minh Hùng, nguyên Phó tư lệnh Quân khu 5 trả lời phỏng vấn Zing.vn. Ảnh: Nguyên Vũ.

Ông bình luận gì về thông tin nhiều người Trung Quốc nhờ các cá nhân người Việt đứng tên mua đất ở khu vực sát sân bay quân sự Nước Mặn?

– Đây là vấn đề mà chúng tôi vẫn ngày đêm đau đáu. Bởi lẽ, khi đã hợp thức hóa được các lô đất trên, người Trung Quốc đương nhiên sẽ sang đây làm ăn sinh sống, lấy vợ sinh con, đẻ cháu. Nếu không có biện pháp ngăn chặn kịp thời, không xa khu vực này sẽ trở thành khu phố của người Trung Quốc.

Năm 2006, tôi đang là Phó tư lệnh Quân khu 5, một hôm, có vị cán bộ vào Đà Nẵng công tác rồi qua một resort ở ven biển nghỉ ngơi. Tôi mặc quân phục tới đó thăm thì lập tức bị nhân viên resort chặn lại, nói “ông là sĩ quan quân đội nên không được vào”.

Tôi hỏi lý do thì họ nói, ở đây là khách sạn dành cho người nước ngoài ở nên không được vào. Tôi là tướng lĩnh quân đội mà còn bị ngăn cản như thế thì làm sao người dân, du khách có thể vào các khách sạn này được? Vấn đề đặt ra là người nước ngoài vào trong đó chỉ để ở hay làm gì khác?

'Khu vực người Trung Quốc mua đất là tuyệt mật'

Nhiều nhà hàng, khách sạn của người Trung Quốc mọc lên ở Đà Nẵng. Ảnh: Đoàn Nguyên.

Phải hiểu những khu đất chiến lược và bảo vệ chặt chẽ

– Nhưng thiếu tướng có cho rằng mình đang lo ngại quá xa?

– Quan điểm xuyên suốt của Đảng, Nhà nước, quân đội và nhân dân ta là giải quyết tất cả các vấn đề bất ổn bằng biện pháp hòa bình. Không thể lấy tiếng súng để giải quyết mâu thuẫn.

Thực tế, chúng ta đang lấy “trí nhân để thay cường bạo”. Tuy nhiên, ông cha ta đã răn dạy “cảnh giác không bao giờ thừa”. Thế hệ trẻ phải biết rõ vai trò, vị trí của những khu đất chiến lược và nhạy cảm để gìn giữ và bảo vệ một cách chặt chẽ.

– Theo ông, trước quan ngại của các chuyên gia, người dân, chính quyền Đà Nẵng cần làm gì?

– Theo tôi, đối với các khách sạn đã được xây dựng, lãnh đạo TP Đà Nẵng phải làm việc với chủ đầu tư, yêu cầu họ mở cửa đón mọi du khách vào nghỉ dưỡng. Xây khách sạn trên lãnh thổ Việt Nam mà không cho người Việt vào là điều quá vô lý. Điều này nằm trong tầm tay của các cơ quan chức năng và chúng ta yêu cầu họ như thế cũng hoàn toàn đúng luật.

Đối với các lô đất nghi đã rơi vào tay người Trung Quốc, các cơ quan chức năng phải tìm cho ra ai là người đứng tên chủ sở hữu. Từ manh mối này, phải tìm hiểu xem họ mua đất bằng nguồn tiền nào? Có ai đứng sau đưa tiền nhờ mua các lô đất ở gần sân bay Nước Mặn.

Về lâu dài, lãnh đạo thành phố cần vận động các cá nhân đứng tên tự nguyện khai báo mục đích mua đất. Từ đó, cơ quan chức năng có biện pháp xử lý, thu hồi các lô đất theo đúng trình tự pháp luật.

Đó mới là giải pháp căn cơ nhất để chính quyền TP Đà Nẵng tháo gỡ những quan ngại của nhân dân và dư luận về vấn đề nhạy cảm có liên quan đến an sinh xã hội và an ninh quốc phòng.

Thiếu tướng Trần Minh Hùng tham gia cách mạng từ lúc 12 tuổi với vai trò liên lạc xã đội, du kích xã Điện Dương, huyện Điện Bàn, Quảng Nam. Ông từng giữ nhiều trọng trách quan trọng như: Sư đoàn trưởng Sư đoàn 2, Sư đoàn trưởng Sư đoàn 307 – Quân khu 5; Phó tư lệnh Quân đoàn 3; Cục trưởng Cục quân huấn – Bộ Tổng tham mưu. Tháng 3/2006 đến tháng 3/2010, thiếu tướng Trần Minh Hùng là Phó tư lệnh Quân khu 5.

Đoàn Nguyên

Nguồn: Báo Mới.com