Đào Hiếu – CÂU CHUYỆN VỀ HAI NHÂN VẬT NỮ CỦA TÔI

PHU MY HUNGTrong tác phẩm Đốt Đời có một nhân vật nữ tên Ngọc. Tất nhiên ngoài đời “nhân vật” ấy có tên khác. Mà không phải là một người. Thật ra nhân vật Ngọc trong truyện là do hai người ngoài đời ghép lại. Một cô năm nay mới 21 tuổi, tạm gọi là cô A, một cô 28 tuổi, tạm gọi là cô B.

Cách đây hơn một tháng, tôi nhận được điện thoại của mẹ cô A, báo tin cô bị bệnh rất nặng. Tôi hỏi bệnh gì, bà chỉ khóc, không nói. Tôi đến nhà thăm. Đó là một phòng trọ chừng 12 mét vuông, 5 người ở. Cha, mẹ, cô A và người chị, cộng với một bé trai con của người chị.

A biết tôi đến nên kéo mềm trùm kín mặt lại. Cô bé nằm trên chiếc nệm gòn trải dưới đất, sát tường, ngay cửa bước vào. Nhà chỉ có hai mẹ con, những người khác đều đi làm. Tôi ngồi dưới đất, cạnh chỗ A đang nằm. Tôi hỏi:

-Sao con trùm kín mít vậy?

-Bố về đi! Con không muốn bố nhìn thấy mặt con.

-Con bị thuỷ đậu hả?

Người mẹ chảy nước mắt nhìn tôi.

-Anh ơi, cháu nó bị ung thư. Đi khám, bác sĩ nói thời kỳ cuối rồi.

Tôi bảo con bé:

-Bỏ mền ra đi, cho bố coi vết thương.

A im lặng. Tôi nhìn thấy cổ chân con bé thò ra ngoài mền, ốm nhom như khúc xương da bọc. Tôi cầm lấy cổ chân, vuốt ve, rồi năn nỉ: Tiếp tục đọc

HOA DẠI LANG THANG – kỳ 13

CR 03 - 13Tối qua hai người không về ngủ ở góc nhà thờ, họ ở trong một căn phòng xa lạ, tồi tàn. Ðó là một sòng bạc nhỏ chìm ngập trong thứ ánh sáng lù mù đầy khói thuốc lá và hơi người, hơi rượu. Bọn đánh bạc đa số là dân lơ xe đò, dân chợ trời và những anh cán bộ phe phẩy. Thằng hề nhập cuộc rất say mê, từ chiều hắn không ăn uống gì cả. Phượng mua một khúc bánh mì ngồi gặm một mình và đánh cầm chừng để yểm trợ cho thằng hề. Ðến nửa đêm vận đỏ mới bắt đầu lóe lên trong lòng bàn tay của thằng hề. Những ngón tay dài, thanh nhã xòe những quân bài rực rỡ như cái đuôi công. Hắn chơi đầy cảm hứng, gương mặt thanh thản, không cần đắn đo, không nhíu mày bóp trán. Hắn thả lá bài xuống chiếu nhẹ như một cánh hoa rơi, thế mà vận đỏ cứ ửng lên trên những lá bài. Những tờ giấy bạc một ngàn, hai ngàn, năm ngàn… nhăn nheo. Tiền hắn đè dưới chân, bề bộn như rác.

Ðến sáng thì canh bạc đã tàn nhưng hắn không phải là người đứng dậy trước. Hắn nhìn quanh chiếu bạc:

-Nghỉ nhé?

Chẳng ai phản đối gì cả. Vài người nằm gục tại chỗ ngủ, những người khác đứng dậy bỏ đi. Hề thảy túi bạc cho Phượng và nói:

-Anh thích tắm biển một lát rồi chúng ta ăn sáng.

Nhưng họ không tắm quá mười lăm phút vì không thấy hứng thú. Tuy nhiên biển cũng làm cho hai người tươi tỉnh hơn. Hề nói:

-Kiếm một khách sạn thật sang.

Họ đi dọc theo bãi biển, lên cái dốc đá và theo con đường nhỏ vào một khách sạn.

Họ ngồi ăn sáng một cách chậm rãi, buồn tẻ.

Hề ngắm nghía những hình chạm xà cừ trên bức bình phong ngăn cách bàn hai người với bàn phía trong. Bốn tấm bình phong sơn mài được chạm hình Mai, Lan, Trúc, Cúc một cách công phu mặc dù đường nét trong tranh thô thiển, rẻ tiền. Hề hỏi:

-Em có vẻ mệt?

-Em không quen thức đêm như vừa rồi? Ăn không thấy ngon gì cả.

Hề nói:

-Lát mình sẽ ngủ bù, tối đi chơi. Hình như tối nay có trăng.

Hai người vừa định gọi tính tiền thì nghe phía bên kia bình phong có tiếng người nói:

-Ðảng Dân Chủ Thiên Chúa Giáo Ðức sẽ thắng lớn. Chưa gì mà đảng Xã hội đã nhận thất bại. Bọn Tây Ðức nó tung tiền ra quá, chịu không nổi. Tiếp tục đọc