HOA DẠI LANG THANG – kỳ 10

10Chiếc Toyota 800 vừa rẽ sang đường Trần Hưng Ðạo thì Phượng phát hiện bị theo dõi. Kẻ đang bám theo là bốn công an hình sự mặc thường phục đi xe CD 90 màu đen. Mã Long cho xe tăng tốc hướng thẳng về phía Sài Gòn.

-Ôm cua bùng binh chợ Bến Thành, đậu ở cửa Nam. Tao và Phượng xuống chạy vô chợ còn mày chạy thẳng qua Nguyễn Trãi.

Phượng nói:

-Có một thằng đã gặp em trong phòng thẩm vấn của đại úy Tùng.

Ðồng hồ trên nóc chợ Bến Thành chỉ hai mươi giờ mười phút. Chiếc Toyota 800 dừng gấp trước cửa Nam. Hùng và Phượng phóng xuống xe. Phượng xách chiếc vali còn Hùng chạy theo yểm trợ. Giờ ấy chợ đã đóng cửa nhưng hai người cũng luồn lách được trong đám người đi bộ, lẩn vào bóng tối đường Phan Bội Châu. Hai chiếc CD 90 băng qua đường nhưng vì ở góc đó xe từ dưới đường Lê Lợi đổ lên quá nhiều nên bị mắc kẹt giữa lộ. Hai người trinh sát ngồi sau xe phải chạy bộ đuổi theo Phượng và Hùng lúc ấy đã lên một chiếc Cub chờ sẵn và phóng đi về hướng Tạ Thu Thâu.

Hai chiếc CD 90 cũng vừa trờ tới. Cuộc rượt đuổi diễn ra ngay trước mắt những người đi đường. Các cửa tiệm bán quần áo đang chuẩn bị đóng cửa cũng trở nên huyên náo. Người ta túa ra đường đông nghẹt.

Hùng cho xe ngoặt qua đường Nguyễn Trung Trực. Hai chiếc CD rẽ theo, bắn súng chỉ thiên mấy phát liền. Tới đường Nguyễn Du thì Hùng quẹo trái, xả hết ga.

Phượng nói:

-Ráng cho tới Cách Mạng Tháng Tám ở đó có nhiều tụ điểm ca nhạc mình bỏ xe lẩn vô đám đông.

Hùng bấm còi inh ỏi, vừa lạng vừa phóng như bay. Nhưng đến gần ngã ba Cách Mạng Tháng Tám thì xe của Hùng gặp một chiếc Cub đi ngược chiều mà không có đèn. Hùng đạp thắng, xe day đít leo lề, ngã nhào xuống đường.

Hai chiếc CD trờ tới. Hùng bị thương ở chân không chạy kịp nên bị bắt. Phượng phóng tới đám đông với chiếc vali nhỏ trên tay. Cảnh sát rượt theo, thổi còi inh ỏi. Lúc ấy xuất hát vừa tan, khán giả ra đường đông nghẹt. Phượng mất hút trong đó. Nhưng cô không dám trổ ra đường lớn, cô leo qua một hàng rào sắt, lọt vô sân tấu hài, từ đó Phượng đi bộ qua một đám đông nữa, leo qua hai cái hàng rào.

Còi cảnh sát rúc liên hồi sau lưng. Phượng quay lại, thấy đám đông trước sân tấu hài đã hỗn loạn, cô quyết định chạy thẳng vô nhà Văn Hóa Lao Ðộng. Cô nhận ra trước mặt mình là một vùng sáng rực rỡ. Ðó là rạp xiếc. Phượng chạy vội đến đó. Nhưng vì trong rạp đoàn đang diễn nên ngoài sân vắng người. Phượng chạy ra phía sau lều vải trốn vào một bụi cây cạnh cái ghế đá ngày trước thằng hề ngồi uống nước.

Lúc ấy bốn viên cảnh sát đã vào đến sân quần vợt, ánh đèn pin quét lên các lối đi cạnh hồ bơi.

Phượng vừa định di chuyển sang chỗ khác thì trong rạp xiếc một bóng đen lù lù bước ra. Ðó là thằng hề. Cô bước ra khỏi lùm cây một cách đột ngột làm thằng hề giật mình.

-Ai đấy? Hề hỏi.

-Phượng đây. Anh còn nhớ em không?

Hề cười làm cho cái miệng hóa trang trở nên quái đản.

-Lại mất đồng hồ à?

Phượng nắm lấy cổ tay thằng hề, nói nhanh:

-Em đang bị công an săn đuổi. Anh cứu em với.

Hề trố mắt nhìn cô gái, tưởng cô nói đùa. Ngay lúc đó súng nổ liền ba phát, ánh đèn pin lấp lóa và bốn viên cảnh sát lúc nãy chạy bọc quanh nhà dù…

-Họ tìm bắt em đấy. Phượng nói. Hãy đưa em đi.

Hề nghe ngóng một lát rồi bảo:

-Ðợi tôi một chút.

Và hắn đi lấy xe.

Chỉ ba mươi giây sau, hai người đã vụt ra khỏi khuôn viên nhà văn hóa Lao Ðộng, tới đường Huyền Trân Công Chúa.

Chiếc Suzuki già nua của thằng hề chạy khục khặc mãi mới leo qua khỏi cầu Sài Gòn, lúc ấy đã gần mười giờ đêm, nhưng chiếc xe chỉ chạy thêm một đoạn nữa thì chết máy. Hề liền mở bugi ra cạo nhưng xe vẫn không nổ.

-Xe gì dỏm quá vậy. Phượng kêu lên. Ðốt đi cho rồi.

-Ðốt đi. Hề nói và đưa quẹt ga cho Phượng.

Lúc này cô mới để ý đến bộ mặt hóa trang còn y nguyên của thằng hề. Mồ hôi làm cho son phấn bột màu trên mặt hắn nhão ra trông nham nhở khủng khiếp.

-Lau mặt đi. Phượng nói.

-Không cần, hề nói, tôi phải sửa cái xe đã.

Nhưng Phượng đã lôi trong bụng ra một khẩu súng ngắn. Cô đứng ngay giữa đường chờ đợi.

Lúc ấy có một người đàn ông đứng tuổi cưỡi một chiếc Honda sáu bảy từ phía Sài Gòn chạy ra. Phượng giăng hai tay chận lại.

-Xuống xe! Phượng chĩa súng vô ngực người đàn ông, ra lệnh. Ông la tôi bắn liền.

Người đàn ông định phản ứng nhưng chợt thấy thằng hề lù lù xuất hiện với bộ mặt gớm ghiếc ông ta sợ quá bỏ chạy.

Dường như điều đó làm hề thích thú, hắn cười ha hả rồi bật quẹt ga, giựt ống dẫn xăng chiếc Suzuki cổ lỗ sĩ của mình ra, châm lửa đốt.

Họ lại lên chiếc xe vừa cướp được. Nhưng Phượng bỗng nói:

-Ðuổi theo người đàn ông.

-Em định giết ông ta à?

-Ðừng hỏi.

Hề cho xe quay lại, ép người đàn ông vô lề.

Thấy con quỷ có cái mũi cà chua đuổi theo, ông ta sợ quá chắp tay lạy.

-Xin tha cho tôi.

Phượng nói:

-Bác đừng sợ. Hãy giữ lấy cái vali này. Bán đi, bác cũng đủ tiền mua một chiếc xe mới.

Phượng thảy chiếc va li trước mặt người đàn ông run rẩy rồi lên xe.

Họ lại phóng đi về hướng Biên Hòa.

Hề chạy xe rất nhanh và cười ha hả. Hắn nói:

-Tôi thích mẫu người như em lắm.

Phượng thở phào. Gió mát làm cô thấy dễ chịu

-Anh cũng thuộc loại liều đấy. Thế bây giờ đi đâu đây?

-Tôi cũng đang định hỏi em câu đó.

-Em không biết.

-Tôi cũng không biết. Nhưng mà cứ đi, khi nào hết xăng thì dừng lại.

Phượng nói:

-Anh có người quen nào làm rẫy không?

-Có. Nhưng mà xa lắm. Ở Long Khánh lận.

-Mở nắp bình xăng coi.

Hề thọc ngón tay vô bình xăng, thấy xăng còn đầy, hắn nói:

-Nếu em thích mình có đủ xăng đến đó.

-Em rất thích.

-Thế em bỏ nhà đi luôn à?

-Bỏ.

-Nhưng em làm gì mà bị săn đuổi vậy?

-Ăn cướp.

-Em cần tiền đến vậy à?

-Không.

-Sao lại ăn cướp?

Phượng cười:

-Anh có biết cái va li đựng gì không?

-Ðôla chứ gì?

-Thuốc phiện. Em buôn lậu mà. Băng tụi em có ba người, một người bị bắt lúc chạy với em. Trong vali có năm ký thuốc phiện.

-Sao em bỏ lại?

-Vì em không cần tiền. Em chỉ ham vui. Nhưng mấy người bạn em họ rất ham làm giàu. Thế còn anh, anh có ham làm giàu không?

Thằng hề:

-Rất tiếc là nghề của anh không thể làm giàu được. Anh làm thẳng hề cũng để cho vui vậy thôi.

-Thế bây giờ anh cũng bỏ đoàn để đi với em à?

-Nếu không gặp em đêm nay thì một ngày nào đó anh cũng bỏ đoàn mà đi. Anh đã thay đổi cuộc sống cả chục lần rồi.

-Người ta nói trước đây anh có đi kháng chiến phải không?

-Ai nói?

-Ông chủ tịch quận. Ông ta là bạn của ba em. Ông ta nói có lần ông ta và anh qua sông bị phục kích chìm xuồng.

-Có lẽ vậy.

-Thế còn nhà văn và nhà sư? Họ kể rằng có gặp anh trong một chuyến đi biên giới Tây Nam gì đó. Ðúng không?

Hề bật cười, xe đi chậm lại một chút:

-Té ra em quen hết mấy tay đó à. Ba em làm gì vậy?

-Ðại khái ba em là một người làm kinh tế. Nhưng không phải cán bộ. Ông chơi với những người ấy vì cùng ở trong hội đánh quần vợt. Hình như những người ấy họ không ưa anh?

-Họ sống giả. Sống giả trong một xã hội giả. Em chơi với họ em có thấy như vậy không?

-Có những lúc em cảm thấy gần như tất cả quanh em mọi người đều sống giả anh ạ. Vậy mà cả đời họ cứ cam chịu. Họ còn hãnh diện nữa là đàng khác. Như cái tay giám đốc phát hành sách, cũng là bạn của ba em. Ông ta liên kết với ông nhà văn gợi ý cho ông này viết đủ thứ chuyện: Chuyện chống tiêu cực, chuyện đổi mới, chuyện kiếm hiệp… rồi ông ta bỏ vốn ra in làm giàu. Có nhiều tiền không biết làm gì, tối nào cũng đi đánh bạc, chơi gái hoặc nhậu nhẹt. Mới đây ông xin từ chức Giám đốc và tuyên bố: Tớ sẽ ra đảng, sẽ gia nhập đảng mới. Sẽ làm lãnh tụ. Anh có tin rằng ông ta sẽ thành công không?

-Tại sao không? Trước nay những người như thế thường thành công.

Xe vượt qua một rừng cao su âm u dày đặc và đến một thôn xóm còn leo lét ánh đèn. Phượng coi đồng hồ:

-Gần mười hai giờ rồi. Có lẽ phải kiếm một chỗ nào đó nghỉ chân mai đi tiếp. Ði thế này em sợ.

Hề nói:

-Không sao. Sắp tới nơi rồi. Còn chừng bảy cây số nữa thôi.

-Nhưng anh đừng chạy nhanh quá, em thấy lạnh.

Hề giữ tốc độ ở mức ba mươi cây số giờ, vượt qua hai khu rừng cao su nữa và rẽ vào một lối mòn bên trái. Cũng may mà đèn xe rất sáng nên hề vượt qua được những vùng cây cối âm u không mấy khó khăn. Lát sau đã nghe có tiếng chó sủa và một điểm sáng leo lét xuất hiện sau những chòm lá thấp.

Hề cho xe dừng lại trước một túp lều tranh. Chó sủa dữ dội. Hề đứng thủ sau chiếc xe còn Phượng thì núp sau lưng anh. Một lát có tiếng lục đục trong nhà và cánh cửa nhỏ mở ra.

-Ai đó?

Lúc này con chó đã nhận ra hơi người quen nên chạy lại mừng. Hề hỏi:

-Anh Hai đó hả?

-Tôi đây. Ai vậy?

-Thằng hề đây, anh Hai.

-Ủa, sao chú mày đến khua khoắt vầy nè. Bộ bị lính rượt hả.

Hề cười ha hả:

-Có khi đúng vậy đó anh. Ðây là cô bạn của em.

Phượng bước ra ngoài sáng, chào người đàn ông, hỏi:

-Chắc anh ngạc nhiên lắm.

Người đàn ông cười, tiếng cười khô, rời rạc, bình thản:

-Không đâu cô. Lâu nay nó vẫn ẩn hiện như ma quỷ vậy đó.

Ông nói xong đặt cái đèn dầu lên bàn. Cánh tay ông to khỏe, đen và đầy lông lá như tay của một con vượn. Ông chỉ cái võng gai bảo:

-Cô nằm đây nghỉ. Sáng mai nói chuyện.

Rồi ông kéo tay thằng hề ra phía sau.

*

Ðó là lần đầu tiên trong đời, Phượng thức dậy trong sự im lặng lạ lùng của một buổi sáng rực rỡ, cô mở mắt và thấy ngay sự im lặng ấy, nó mênh mông, xa tắp, nó mơn man đâu đây, lúc xa lúc gần, được nhắc nhở bởi tiếng xào xạc nhẹ nhàng của gió, tiếng cái lá khô rơi xuống mái tranh, tiếng con chim nhỏ kêu lẻ loi góc vườn.

Nắng mới mẻ như vừa bay qua một cơn mưa để đến đây. Sự im lặng làm Phượng thức mà vẫn mơ màng như đang ở trong một giấc chiêm bao huyền hoặc.

Khi có con nhện từ trên xà nhà buông mình xuống ngay trước mặt, Phượng mới giật mình ngồi dậy. Ðôi dép vẫn để nguyên dưới đất. Phượng xuống bếp không thấy ai, dường như ngoài vườn cũng không có tiếng người.

Phượng ra sân trước ngồi dưới một gốc mít. Ðó là một cây mít còn trẻ trung cành lá um tùm, trái bám đầy trên những cành thấp. Phượng ngửa cổ nhìn tán lá, nó xòe rộng trên đầu như cái nhà dù. Trái mít tròn to ngay trước mặt, trong tầm tay. Ðột nhiên có tiếng chim hót rồi im bặt. Cô ngồi xuống chiếc giường tre kê bên cạnh một bếp lửa đã tàn.

Con chó đốm ngoài vườn đi vào ngoe nguẩy đuôi lấy lệ. Phượng vuốt đầu nó, nó nghểnh mỏ lên rồi nằm xuống cạnh đôi dép da. Vườn cây um tùm trước mặt Phượng là cả một thế giới mới lạ. Những cây lớn, tàn rộng rợp bóng cả mặt đất. Lối đi giữa những hàng cây râm mát lấm chấm bóng nắng tạo cho khu vườn cái vẻ hút sâu, bí ẩn và quyến rũ.

Phượng ngồi quan sát khu vườn, không biết nó sẽ dẫn đi đến đâu. Cô thấy nó mênh mông như rừng và túp lều mà cô đang ngồi chỉ là cái tổ chim bé nhỏ hoàn toàn cô độc. Phượng nhìn quanh cố xác định lối mòn tối qua thằng Hề đã chở mình tới đây nhưng mù tịt. Cô có cảm tưởng rằng chỉ còn mình ở lại trong xó vườn này. Thằng Hề và người anh của hắn đã để cô ở lại đây với ma quỷ, thú dữ và rắn rít.

Nhưng cái cảm giác sợ hãi ấy thoáng qua rất nhanh và Phượng nghe thoảng mùi hương ngọt ngào của trái cây chín. Ðó là một mùi pha trộn khác thường, lúc ẩn, lúc hiện.

Phượng đứng dậy, vừa đi vừa nhìn quanh, rón rén như cô bé lạc trong rừng. Hương thơm lúc nãy lại đến dẫn dụ cô. Càng lúc mùi thơm càng đậm đà hơn và khi cô nghe tiếng nước chảy róc rách thì nó trở nên ngào ngạt. Phượng bị vây quanh bởi một rừng mít tố nữ trĩu quả. Cô sờ tay vào một quả ngay trước mặt và nó rơi trên tay cô làm cô ngơ ngẩn.

Lúc ấy có tiếng chân xào xạc trên lá.

Một người đàn ông hiện ra trên lối đi, tay xách một chùm quả chín đỏ.

Lúc đầu cô tưởng là thằng hề nhưng khi đến gần thì đó là một người đàn ông trạc ngoài ba mươi có đôi lông mày rậm, cái nhìn trầm, phảng phất nét u hoài. Cái nhìn ấy gợi lên điều gì đó trong Phượng.

Cô nhìn sững người đàn ông nhưng thái độ của cô không làm ông ta ngạc nhiên. Ông đưa cho cô chùm quả chín đỏ. Phượng cầm lấy một cách máy móc, không rời mắt khỏi khuôn mặt ông ta. Tóc cắt ngắn, mày rậm, cái nhìn thẳng, vui tươi, hàng ria mép thưa nhưng đều, nụ cười tự tin và có chút gì chế diễu. Ðây là bộ mặt thật của thằng hề sao? Phượng nghĩ như vậy và lập tức đánh tan ý nghĩ đó. Vì cô nhớ là mình đã gặp anh ta, đã gặp cái khuôn mặt này ở đâu đó, có lẽ lâu lắm rồi.

-Em có thích chùm quả này không?

-Quả gì vậy? Phượng hỏi nhỏ.

-Tôi cũng không biết. Ðó là loại quả dại trong rừng không ăn được nhưng tôi thấy đẹp nên hái chơi.

Hai người bước trên lối mòn đầy bóng nắng lấm tấm. Phượng hỏi:

-Khu vườn này của anh?

-Không. Của bạn tôi.

-Anh không ngạc nhiên về sự có mặt của tôi ở đây sao?

-Không. Vì tôi đã biết em từ lâu lắm.

-Từ lúc nào?

Hai người lại nhìn nhau.

-Từ lâu.

Phượng ngẫm nghĩ. Rồi đột nhiên cô chụp lấy tay người đàn ông.

-Nhớ rồi! Ðã mấy lần em định đi Duyên Hải tìm anh.

-Ðể làm gì?

-Ðể cho anh ít tiền. Sau cái lần gặp anh ở đó về, em cứ nghĩ tại sao một người như anh lại phải làm một tay bí thư xã. Em thấy anh tội nghiệp.

-Em nghĩ vậy à?

-Ừ. Anh có vẻ là một chàng hippy nghèo hơn là một bí thư xã. Cái cách anh đối đáp với ông lớn nọ rất là lừng khừng. Em rất thích. Gần như suốt thời gian ấy em chỉ nhìn thấy có anh giữa đám đông quan chức nhốn nháo.

-Tôi cũng định nói với em như vậy. Tôi biết em ngồi trong góc nhỏ hẹp của Ủy ban, đầu tựa vô tấm phên tre.

Phượng buông tay người đàn ông ra, không hề ngượng nghịu, cô đưa chùm quả lên mũi ngửi nhưng nó không có mùi gì cả. Họ cứ đi lang thang như thế một lúc lâu mà vẫn chưa tới tận cùng của khu vườn trái cây, hay có thể là họ đang đi vòng vòng các lối mòn.

-Anh hết làm bí thư rồi sao?

-Hết. Người ta đuổi tôi.

-Ai? Có phải ông lớn ấy không?

-Cũng có thể.

-Anh đến lập nghiệp ở đây hồi nào vậy?

-Ðêm qua.

Phượng lại chụp lấy cổ tay người đàn ông, lần này cô nắm chặt như đang vặn hỏi, tra tấn.

-Ðêm qua?

-Ừ. Hồi khuya. Tôi đến đây với một cô gái trên chiếc xe ăn cướp.

-Khỉ ơi là khỉ! Phượng cười rũ. Anh đúng là thằng hề. Nhưng như thế là lên chức hay xuống chức?

-Không lên không xuống mà là chuyển ngành.

-Xạo. Nhưng không sao. Ít ra khi nhìn anh làm hề trên sân khấu em vẫn thấy đỡ tội nghiệp hơn cái hôm anh tiếp ông lớn nọ.

-Hôm đó có gì mà tội nghiệp?

-Chính ra hôm đó anh cư xử rất hay. Nhưng vì nó hay quá nên em mới thấy tội nghiệp cho một người như anh mà phải chịu dưới quyền người khác.

Hề cười:

-Nên em định cho tiền?

-Ừ. Nhưng thôi em hỏi cái này: Tại sao anh chọn làm thằng hề?

-Vì nó dễ. Chỉ cần vẽ mặt hề, mặc một cái váy là người ta cười.

-Thế bây giờ bỏ nghề đi bụi đời với em anh có tiếc không?

-Tiếc.

-Tiếc gì? Phượng hỏi.

-Tiếc số tiền em định cho tôi.

Phượng cười quá trời, họ trở lại túp lều tranh. Hề nói:

-Tôi rất mừng khi thấy em vui.

-Nhưng nếu ở đây hoài thì em cũng chán.

Hề hỏi:

-Vậy nếu bị quẳng ra đời em sẽ làm gì để sống?

-Lâu nay em không hề bận tâm đến chuyện tiền bạc. Rất nhiều lần em muốn bỏ nhà đi bụi đời nhưng trong túi phải có tiền. Vậy làm cách nào để có tiền?

Hề đáp:

-Ví dụ như làm những trò ảo thuật.

-Anh học ở đâu vậy?

-Hồi ở trong rừng bạn bè dạy.

-Thế còn nghề ăn cắp đồng hồ?

-Tôi tự nghĩ ra.

-Anh dạy cho em đi.

Hề nói một cách chân thành:

-Nếu vậy thì phải từ từ. Bây giờ mình kiếm cái gì ăn.

Hai người xuống bếp. Chiếc Honda 67 dựng ở đó.

-Cái xe tốt quá. Phượng nói. Nhưng mình phải thay bảng số.

-Chừng nào mình đi thì thay.

Họ lục cơm nguội ăn. Trong cũi còn một mớ xoài chín cây nhưng hãy còn cứng. Hề chọn một trái đưa cho Phượng và hỏi:

-Khẩu súng của em đâu rồi?

Lúc ấy Phượng mới nhớ ra. Cô đến cái hốc cây đầu võng lôi khẩu Colt 45 ra đưa cho hề. Hề nói:

-Ðể tôi cất. Có lúc mình sẽ dùng đến.

ĐÀO HIẾU (còn tiếp)

Advertisements

One comment on “HOA DẠI LANG THANG – kỳ 10

  1. Phượng thật đúng là bạt mạng!Ham vui chẳng kể Số phận ra sao!?Thích thì gia nhập ào ào…”Tới đâu hay đó”-”Ra sao thì ra”!Chuyện gì cũng làm Cho Đã!Thích chuyện sòng phẳng cũng là cá tính Tiếp tay kẽ buôn á phiện Lấy đó trả người mà mình trấn lột”Phượng nầy cũng đầy bản lĩnh?Gặp Anh Hề kia Thiệt Tình ra sao???”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s