HOA DẠI LANG THANG – Kỳ 1 và 2

HOA DAI LANG THANG -2014TRƯỚC KHI VÀO TRUYỆN

Năm 1976, có lần tôi cùng một số văn nghệ sĩ trẻ khác, được ông Võ Văn Kiệt mời lên một chiếc du thuyền nhỏ đi ra huyện Duyên Hải (Cần Giờ).

Chính tại cái vùng đồng chua nước mặn này, tôi đã gặp một anh bí thư xã cũng trẻ như tôi hồi đó.

Tuy chỉ trò chuyện với anh chừng một tiếng đồng hồ, nhưng tôi thật sự kinh ngạc khi nhận ra rằng mình đã gặp một existentialiste, một anh chàng hiện sinh chính hiệu, trơ trụi như  bụi cây đơn độc giữa bưng biền.

Từ giây phút ấy, tôi biết rằng anh bí thư xã này sẽ là  nhân vật chính trong một tác phẩm mà sau này nhà xuất bản Văn Học đã ấn hành với nhan đề HOA DẠI LANG THANG.

Năm 2008 tác phẩm này được chọn in trong “Tuyển Tập Đào Hiếu – Tập 2” do Kim Thư Production ấn hành tại Hoa Kỳ.

ĐÀO HIẾU

01Hai cha con đối mặt nhau trong phòng khách, người cha vừa đi xa về, tay xách vali. Cô gái tóc rối, quần bò sờn rách, sơ mi nhàu nát, không đeo nữ trang, kể cả đồng hồ.

Hai cha con đụng đầu ngay cầu thang khi một người sắp ra đi một người vừa trở về.

-Ăn mặc gì kỳ cục vậy con?

-Mất sạch quần áo.

Ông Phi Mã cười lớn, ném cái va li lên ghế bành.

Phượng mở tủ lạnh lấy cho ba lon bia và cho mình trái táo.

-Ba thay đồ đi.

Nhưng hai cha con lại ngồi nơi ghế bành.

-Con mất hết đồ đạc thực à?

-Con cho tụi bạn hết rồi. Có những lúc con chán ăn mặc sang trọng, mốt miết nhảm nhí.

-Không còn bộ nào ngoài bộ đang mặc sao?

-Không.

Phượng thảy quả táo vào giỏ rác, cười, nhìn ba một cách âu yếm:

-Thôi, ba đừng quan tâm. Công việc của ba thế nào?

-Bình thường. Có một chiếc Mustang thể thao rất đẹp. Chắc con sẽ thích.

-Con đi cái xe cũ được rồi.

Ông Phi Mã cởi áo vét máng trên ghế, tháo cà vạt. Phượng đến trước mặt ba, quỳ xuống tháo giày cho ông.

-Ba à, Phượng nói, con tính xin ba đi du lịch một chuyến.

-Con đang ôn thi đại học mà.

-Không thi nữa.

-Nhưng con đi đâu?

-Duyên Hải.

-Duyên Hải có gì mà đi. Toàn sình lầy.

-Con thích vậy. Ði trong một tuần.

-Ði ngay bây giờ?

-Bây giờ con đi phố một lát.

Phượng đem đôi giày xếp vào giá.

-Nếu ba chưa ăn cơm thì ra phố ăn với con.

-Ba không đói.

-Thôi, con đi đây.

Ông Phi Mã đứng dậy đi ra cửa, nhìn theo cô con gái.

Chiếc Toyota 800 cũ kỹ từ trong gara chạy vụt ra sân làm ông hoảng hồn. Không phải vì Phượng lái ẩu nhưng vì cái xe. Ðầu xe sụm một bên, đèn bể nát, kính chắn gió nứt rạn.

Phượng ló đầu ra cửa xe cười rất tươi, mái tóc cháy nắng.

Phượng có vẻ thích thú về sự ngạc nhiên của ba, cô hỏi:

-Ba sợ hả?

Người cha không trả lời, nghiêm mặt hỏi:

-Con đụng ai vậy?

-Ðụng gốc cây. Nhưng không hề hấn gì.

-Xe như vậy mà đi sao?

Nhưng chiếc Toyota 800 đã vọt ra cổng, rổn rảng những tiếng động của sắt thép.

02Ban đêm ở nhà, Phượng không thích mặc quần áo, vì thế cô hay khoác một cái áo choàng bằng côtông màu sậm để đi lại trong nhà. Bên trong tấm áo choàng mọi thứ đều không có gì ràng buộc, thả nổi, thảnh thơi và rung rinh theo bước đi.

Mười giờ đêm, Phượng đi ngang hành lang chỗ có cành cây sà xuống thấp, cô thấy ba đã ngủ say nhưng quên đóng cửa phòng, nên cô đến khép lại. Trong động tác ấy, cô nhìn ba và ngạc nhiên thấy ông rất trẻ trung mặc dù râu mép ông rất rậm và tóc đã lấm chấm bạc.

Người tài xế nhậu xỉn lúc xế chiều, ngủ ngáy to. Phượng đi lại chỗ có cành ngọc lan, tìm kiếm trong đám lá đen to bản kia một cánh hoa nhỏ nhưng không thấy. Hoa giấu mặt ở đâu đó nhưng hương thơm thì cứ thoang thoảng, dẫn dụ, mơn trớn. Phượng đứng im lặng rất lâu nơi ban công nhìn xuống đường cái. Giờ này xe cộ qua lại đã thưa thớt nhưng chúng phóng nhanh, gầm rú. Tiếng động ấy làm Phượng khó chịu mặc dù cũng đã nhiều lần Phượng ưa phóng xe theo kiểu đó. Bây giờ thì cô thấy cái trò ấy trẻ con và lố bịch.

Hai mươi hai tuổi. Nỗi buồn đến sớm quá. Nó xen kẽ trong những cơn vui nổ tung. Giữa vui và buồn là sự chán nản đáng ghê tởm. Ðó là điều mà Phượng sợ nhất, cô muốn đi để trốn nó, xóa nhòa nó. Chuyến thăm Duyên Hải đầu tiên Phượng đi theo phái đoàn của một nhà lãnh đạo cao cấp. Ông ta sáu mươi tuổi, lúc nào cũng muốn chứng tỏ mình là một người năng động, hùng biện và đầy sức quyến rũ. Ông ta lội sình băng băng, khoa tay cười và nói huyên thuyên về cây đước, cây dừa. Tháp tùng ông có mấy ông kỹ sư canh nông, một nhà địa chất. Những người này đưa ý kiến, nhà lãnh đạo cãi lại một cách quyết liệt “Không đúng! Ðó là lý thuyết suông, phải dựa vào kinh nghiệm dân gian. Tôi cho rằng vùng này có thể trồng dừa được”. Viên kỹ sư canh nông im lặng. Thế rồi Phượng cũng theo đoàn vào xã Tam Thôn Hiệp. Bí thư xã là một thương binh ngoài ba mươi tuổi. Một người đàn ông có lẽ cũng ít học và lừng khừng. Ðó là cái cảm giác đầu tiên khi Phượng trông thấy anh ta. Nhưng lúc mới bước vào trụ sở ủy ban thì không ai thấy anh ta đâu cả. Lẽ ra anh ta phải có mặt trước ở đó để đón tiếp vì chuyến đi thăm đã được báo trước. Nhưng không có một sự chuẩn bị nào. Một túp lều tranh trống trải với độc nhất một cái bàn làm việc thô sơ, mấy cái ghế gỗ và một ghế dài kê khuất sau tủ đựng hồ sơ. Bí thư xã nằm ngủ nơi đó, lúc đánh thức anh ta dậy, không ai biết đó là bí thư xã. Áo lính bỏ ngoài quần, đi chân đất. Nhà lãnh đạo có vẻ bất bình, hỏi:

-Ðồng chí bí thư đâu?

-Tôi đây. Anh ta trả lời mà không nhìn ai, mở cánh cửa tủ ném cái gối bẩn thỉu vô đó.

-Mời các anh ngồi. Anh ta nói và nhấc cái ghế dài để ra giữa phòng.

Nhà lãnh đạo hỏi:

-Ðêm qua đồng chí làm việc khuya lắm hả?

-Không. Nhưng mỗi khi phải chờ đợi tôi hay buồn ngủ. Tàu có trục trặc không?

Nhà lãnh đạo không trả lời câu hỏi ấy, ông vẫn đứng trên nền đất, nhìn quanh căn phòng tồi tàn. Những người khác lần lượt ngồi xuống chiếc ghế dài. Nhiều người phải đứng vì không có chỗ.

Bí thư xã rót nước trà vào những cái tách bằng sứ mẻ miệng rồi lấy thuốc rê ra hút. Phượng đứng trong góc phòng quan sát người đàn ông ấy. Bây giờ cô mới nhận ra anh ta cũng không đến nỗi quê mùa. Dưới cặp lông mày rậm kia, là một đôi mắt rất đẹp, ảm đạm, lạnh lẽo. Vẻ tự tin toát ra trong thế ngồi, trong cách đốt thuốc và nhất là trong giọng nói bình thản, chậm rãi. Nhà lãnh đạo lại hỏi:

-Sao không thấy ai đi làm cả?

-Thưa anh, hôm nay là chủ nhật.

Nhà lãnh đạo, cười to hơn những người cùng đi. Ông quàng tay qua vai người bí thư trẻ, nắn nắn khớp xương rồi hỏi:

-Ðồng chí khỏe không?

Bí thư xã không trả lời, dường như anh không nghe câu đó, anh hỏi:

-Các anh có ngủ đêm lại không?

-Không. Nhà lãnh đạo nói. Tôi còn đi ra huyện. Ở đây các đồng chí trồng dừa được chứ? Không thể để đất như thế này!

Bí thư hướng mắt ra ngoài sân chói nắng nơi có một cây dừa đơn độc, cao lêu khêu. Anh ta nói:

-Cây dừa đó trồng cách đây bảy năm. Không có trái, tôi không biết vì sao.

-Ðó là vấn đề kỹ thuật – nhà lãnh đạo quay sang viên kỹ sư canh nông – có phải không anh Lâm?

-Báo cáo chú, phải.

Nhà lãnh đạo lại nói:

-Tôi muốn biến vùng này thành một đảo dừa, một trung tâm du lịch và công nghiệp.

Người bí thư xã quay nhìn kỹ sư Lâm, và cái nhìn của anh chạm vào đôi mắt Phượng. Nó làm cô rung động. Mãi đến lúc ấy cô mới thấy hết vẻ rực rỡ lạ lùng trong đôi mắt kia. Cô nghĩ: Tại sao anh ta lại chôn vùi đời mình trong cái xó này? Cái nhìn của người đàn ông lướt qua cô như ánh chớp lóe và những tiếng sấm ngầm tiếp theo đó rung chuyển tận đáy lòng cô, nó đánh tan hết mọi kiêu hãnh, làm rạn vỡ mọi sự dè dặt, lay động cô từ ngọn ngành tới mọi gốc rễ.

Tiếng sấm lạ thường ấy rền vang mãi trong tâm hồn cô suốt những ngày, những tháng sau đó. Cái con người quê mùa ấy cứ luẩn quẩn mãi trong cuộc sống xa hoa của Phượng, ám ảnh cô không lúc nào nguôi. Mỗi khi ra đường, có khi phải nghĩ hoài mới biết mình định đi đâu, nhiều lần vượt đèn đỏ hay đi lố qua một chỗ quẹo, phải quay lại. Ở tầng dưới lên lầu, đứng hoài ở cầu thang nghĩ ngợi: lên lầu để làm gì đây, tìm cái gì? Lấy cái gì? Quẹo xe qua ngã ba, leo luôn lên lề đâm vào gốc cây, vô lăng đập vô ngực. Anh ta tên là gì? Chuyện lẩm cẩm. Gặp lại làm quái gì! Anh ta sẽ không nhận ra mình là ai. Mình sẽ là kẻ lố bịch. Ði hay không đi? Chuyến đò bảy giờ sáng xình xịch xình xịch. Tốc độ mười cây số giờ, hành khách đông nghẹt.

Tiếng ngáy của người tài xế nghe rất buồn cười. Thành phố im lặng.

-Ai đứng dưới đường đó?

Phượng hỏi khi thoáng thấy bóng một người đàn ông mặc sơ-mi rằn ri đang loay hoay leo qua cổng sắt nhà mình.

-Ai đó? Phượng lại hỏi.

Người đàn ông ngửng mặt lên. Ðó là một khuôn mặt đầy máu.

-Mã Long đây. Cho anh vào với.

Phượng hấp tấp chạy xuống. Cô nói qua cái lỗ nhỏ ở cánh cổng sắt:

-Có chuyện gì vậy?

-Tụi nó vây đánh anh. Cho anh vào với.

-Không được đâu. Ba em về rồi

-Vậy thì em đưa anh đi bệnh viện gấp.

Phượng mở cổng, chạy vào gara. Chiếc Toyota 800 móp đầu chạy băng ra đường. Mã Long đóng cổng lại rồi mở cửa xe leo lên ngồi cạnh Phượng. Cô gái cho xe vọt tới, chạy rổn rảng trong đêm tối.

Mã Long nằm nghiêng đầu, phơi cái má bê bết máu. Phượng hỏi:

-Bệnh viện nào đây?

-Thôi, cho anh qua nhà thằng Hùng tiện hơn.

Phượng rẽ sang một ngã ba, phóng nhanh. Mã Long ngồi thẳng người lại, móc túi lấy thuốc châm lửa. Phượng quay nhìn thấy anh ta mỉm cười bèn hỏi:

-Cười gì?

-Cười một chút không được sao?

-Không đau à?

-Ðau chớ. Nhưng vẫn cười. Mấy hôm nay em trốn ở đâu vậy?

-Ở nhà. Ngủ.

Phượng trả lời xong chợt nổi da gà khi nhớ ra mình đang trần truồng trong chiếc áo choàng mong manh. Cô dừng xe lại.

-Em không đến nhà Hùng đâu.

-Vì sao?

-Vì bên trong không có mặc gì cả. Em đang định đi ngủ thì anh đến.

Mã Long chồm dậy nhìn Phượng rồi cười ha hả. Trông hắn không có vẻ gì là người bị thương. Hắn lôi trong túi ra một cuộn bông gòn và một chiếc gương nhỏ rồi soi gương lau máu trên mặt. Phượng im lặng hút thuốc, quan sát người bạn trai của mình. Chỉ một lát sau anh ta đã lau sạch các vết máu và Phượng nhận ra trên cái mặt tròn trịa ấy không hề có vết thương nào.

-Sao kỳ vậy? Phượng hỏi.

-Ðóng kịch.

-Nhưng để làm gì?

-Ðể rủ em đi chơi. Sao cả tuần nay em lánh mặt tụi anh vậy?

-Em chán.

-Ði chơi sẽ hết chán.

-Nhưng anh nên nhớ là em không có mặc quần áo.

-Lại thằng Hùng anh kiếm cho.

Chiếc Toyota 800 lại lên đường.

Hùng và ba người đàn ông khác cùng một cô gái ăn mặc rất mốt đang ngồi đánh bài ở phòng khách. Phượng và Mã Long xông vô như ăn cướp.

-Chào Titi, Hùng nói.

-Khỏi chào. Ai đạo diễn cho Mã Long đến nhà tôi làm trò hề vậy?

Hùng chỉ vô ngực mình:

-Chính ta. Sao, Titi giận hả?

-Chớ sao. Làm tôi hết hồn.

Mã Long ở nhà sau vọt ra trên tay cầm một nắm đồ lót phụ nữ chưng ra trước mặt Phượng. Cô gái chẳng nói chẳng rằng, vươn tay chộp lấy các thứ “phụ tùng” rồi đi thẳng vô toa lét giữa những cặp mắt ngạc nhiên của mọi người.

Hơn một phút, Phượng xuất hiện trong một bộ đồ jeans thùng thình.

Ðám bạn vọt ra đường, chui tọt vô chiếc xe rách nát của Phượng.

Mười một giờ đêm nhà hàng Hoa Hồng vẫn còn đông khách. Những người mới đến gọi thức ăn vung vít. Ðàn ông uống rượu Hennessi, Phượng và cô bồ của Hùng uống rượu vang. Bọn đàn ông ăn uống thô tục, nốc rượu và nói chuyện ồn ào làm những thực khách các bàn kế bên tỏ vẻ khó chịu. Cô bồ của Hùng chỉ ăn khoai tây, nhâm nhi như thỏ, làm ra vẻ tiểu thư đài các. Phượng ăn bít tết và uống nhiều rượu, cười nói ồn ào. Một vài khách nước ngoài ở bàn kế bên đứng dậy bỏ đi. Phượng ngoái nhìn một gã da trắng cao kêu khêu rồi nổi hứng kéo áo anh ta lại:

-Tôi thấy anh cũng không đến nỗi già.

Nhưng anh bạn da trắng nọ nhún vai bỏ đi, hấp tấp đến nỗi làm rơi ly rượu trên tay Phượng. Anh ta phải dừng lại xin lỗi và cười, thế là Phượng kéo anh ta ngồi xuống cạnh mình.

-Tôi là người Ý, anh ta nói, tôi làm việc cho UNICEF.

Hùng nói tiếng Anh rất tồi nhưng cũng cố gợi chuyện:

-Anh thích Mussolini không?

-Không. Người Ý nọ đáp một cách dè dặt. Ðó là một nhà độc tài.

Hùng lại hỏi:

-Nhưng chắc là anh thích bóng đá?

-Dĩ nhiên. Nhất là Mundial sắp tới ở nước tôi.

-Anh có tin đội Ý sẽ đoạt chức vô địch không?

-Tôi nghĩ là đội Hà Lan.

Phượng hỏi:

-Thế còn Connie Francis?

Người Ý nọ tỏ vẻ ngạc nhiên:

-Francis nào?

-Anh không biết à?

-Không.

Phượng nổi máu điên, ném mạnh ly rượu xuống sàn nhà vỡ tan và la lên:

-Nhục nhã. Ðó là điều nhục nhã!

Cả bọn đứng bật dậy cười hô hố. Người Ý nọ hoảng hồn vội rút lui, gần như chạy trốn.

Thực khách đã về gần hết. Quá nửa đêm, nhạc cũng tắt. Bọn Hùng và Mã Long say nghiêng ngả.

-Tính tiền đi!

Hai người bồi bàn chạy đến trao tờ hóa đơn. Bốn trăm năm chục ngàn.

-Quỷ quái gì thế này.

Hùng ném cái hóa đơn ra bàn và lục túi.

-Tao chẳng còn đồng xu nhỏ.

Mã Long cũng nói:

-Tao bỏ ví ở nhà.

Những người còn lại đều lắc đầu.

-Cho ký sổ nợ, Hùng nói. Tụi này hết tiền rồi.

-Thưa ông, nhà hàng chúng tôi không bán thiếu.

Hùng đứng dậy sừng sộ:

-Tại sao không?

Một người bồi bàn bảo người kia:

-Ði mời anh Hai.

Nhưng anh bồi bàn vừa dợm đi đã bị Mã Long chặn lại. Ly tách chén dĩa thi nhau bay xuống đất loảng xoảng. Rượu đổ tràn ra sàn nhà, khăn trải bàn bị kéo tuột xuống, bồ câu quay, bí-tết, muỗng nĩa tung tóe khắp nơi.

Các nhân viên nhà hàng kéo đến vây kín bọn người đang đập phá. Viên quản lý hỏi:

-Các anh muốn gì?

Hùng đứng chống nạnh, trả lời tỉnh bơ:

-Những gì tụi này muốn, đã thực hiện xong. Bây giờ tính tiền đi. Hóa đơn bốn trăm năm chục ngàn. Tiền ly tách, chén đĩa bao nhiêu nữa? Tiền dọn vệ sinh? Tổng cộng bao nhiêu? Một triệu đồng được chưa?

-Ðược.

-Nhưng tụi này không có tiền Việt Nam. Trả đô-la được không?

-Ðược.

Hùng rút ba tờ 100 đôla đưa cho người quản lý nhà hàng.

-Cầm đi, ông anh. Tiền dư buộc boa cho các bạn. Và xin lỗi nhé.

Viên quản lý cười, bắt tay Hùng, nói:

-Không sao. Chỉ vì các bạn say quá mà thôi. Nhớ lái xe cẩn thận đấy.

ĐÀO HIẾU

(còn tiếp)

Advertisements

One comment on “HOA DẠI LANG THANG – Kỳ 1 và 2

  1. Thế đó!Tiền giải quyết tất cả!Những thứ rắc rối Tự gây ra!Đời nông nổi-cơn Bốc đồng lõa!Một -Hùng chịu chơi-cả đám hả dạ…Một -Phượng bạt mạng-hào hứng tham gia…Con nhà tử tế-CÓ GÌ LẠ?”Tìm đôi mắt-tâm hồn người ta!Tìm Tấm Lòng giữa vật chất xa hoa”???

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s