MẠT LỘ 26+27 (HẾT) – Có thể do một cơn gió + Hai người đàn bà

26Thu bước vô cổng nhà mình, trôi dạt như một cái bóng. Bà mơ hồ thấy người chồng đang ngồi trên chiếc ghế mây ngoài vườn hoa, mặt nhìn ra sông. Trên chiếc bàn nhỏ trước mặt có một ly cà phê đen.

Từ khi ở bệnh viện Chợ Quán trở về, có lúc bà hỏi, ông cũng không trả lời, có thể ông không muốn trả lời, nhưng cũng có thể là ông bắt đầu nặng tai.

Lúc nãy, khi đi thăm mộ Huy trở về bằng xe hơi, bà đi lạc lên tận Phú Giáo, phải hỏi thăm đường mấy bận mới định hướng được, nhưng khi qua khỏi Hóc Môn thì lại lạc vào một bãi phế liệu.

Tình cờ bà nhìn thấy một tượng Phật bằng đá bị ai bỏ bên lề đường. Bà liền dừng xe lại. Bức tượng cao chừng bốn tấc, gãy mất chóp mũi, được tạc bằng một loại đá sần sùi màu nâu đen, chất liệu gần giống với tượng Chàm.

Bà lên xe, ngồi sau vô-lăng, đặt bức tượng ở ghế bên cạnh, nhưng đầu óc tự nhiên rỗng không, chẳng biết mình đang ở đâu và định đi đâu. Trạng thái ấy làm bà sợ hãi. Bà phải tập trung một lúc lâu mới hình dung được đường về nhà.

Bà ôm bức tượng xuống vườn hoa, ở đó có một cái đồi nhỏ phủ đầy cỏ, bao quanh những tảng đá trắng xám lẫn lộn. Bà đặt pho tượng trên đỉnh đồi rồi thắp nhang khấn nguyện cho con trai mình.

Người chồng vẫn đang ngồi trên chiếc ghế mây, ngó ra sông. Bà bước nhẹ trên cỏ, đến thật sát.

-Này ông! Lại đây xem bức tượng Phật.

Nhưng người chồng vẫn im lặng. Bà đặt tay lên vai chồng. Thấy lạnh ngắt. Và cái thân hình khẳng khiu ấy nghiêng qua một bên, đổ gục xuống bãi cỏ.

Xác chết đã cứng đờ từ lúc nào.

Trên bàn, ly cà phê đen đã vơi một nửa. Một cuốn sách cũ nằm dưới chân ghế.

Dường như cái chết đã đến rất đột ngột. Có thể do một cơn gió lạnh từ ngoài sông thổi tới.

27Có người lái chiếc Innova chạy vòng vòng trong thị trấn, lạc vô một cánh đồng, chạy ra sát bờ sông, nhìn thấy ghe máy đậu san sát thì sợ hãi, nhảy ra khỏi xe, hỏi:

-Có về Cần Thơ không?

Dân quê đáp:

-Ghe máy này đi Cần Đước.

-Xa lộ đâu?

Người đàn bà hỏi, nhưng khi người ta đáp thì lại ngó chỗ khác, ngó lên đám mây chói nắng. Rồi bỏ chiếc xe hơi nằm đó, đi dọc bờ sông.

Dân quê tưởng bà đi dạo nhưng bà đi miết đến chiều tối, lạc trong đồng bưng. Gặp ông lão đi câu về, bà hỏi:

-Chiến khu Đ ở đâu?

Ông lão nhìn thấy một phu nhân sang trọng nhưng mặt mày thất sắc thì nghi hoặc:

-Muốn tìm ai?

-Nhà văn Trần Vũ.

Rồi lội xuống ruộng mà đi. Ông lão sợ ma, bỏ chạy. Một giờ sau dân quân xã đốt đuốc đi tìm, thấy bà ngồi trên bờ ruộng tối thui, liền dẫn về, đưa lên xe. Nhờ địa chỉ trong sổ đăng kiểm xe người ta đã đưa được bà về tận nhà.

Vài tuần sau lại thấy bà ở một xóm lao động. Cứ đi thơ thẩn quanh một căn nhà gỗ lụp xụp bỏ hoang, trước hiên có kê một chiếc sofa rách. Lúc này đầu tóc đã bù xù, quần áo nhàu nát. Dân trong xóm tưởng bà là hành khất nên không để ý đến.

Buổi tối thấy bà nằm ngủ trên chiếc ghế sofa ấy, miệng ngậm điếu thuốc, phì phèo nhả khói. Nửa đêm dân phòng tới hỏi:

-Ở đâu đến đây?

-Chiến khu Đ.

Dân phòng cười, bỏ đi. Đêm sau không hỏi nữa. Nhưng bữa nọ có mụ đàn bà son phấn lòe loẹt, mặc áo hai dây, quần jeans xệ, hở lỗ rún, tay cầm chai rượu uống dở, ghé lại.

-Ê bồ! Chỗ này của tui.

Người đàn bà vẫn còn ngái ngủ:

-Mười Thảo đó hả?

Mụ già đập chai rượu vô thềm nhà, đưa cái đít chai nhọn hoắc ra trước ngực kẻ lạ. Người đàn bà xoay lại, nhưng không thèm mở mắt. Bà ta lè nhè:

-Má quên con rồi sao?

Mụ già giật mình, lùi lại một bước. Rồi ném cái chai vô xó, ôm chầm lấy kẻ lạ.

-Con dâu của tui! Nam mô A-di-đà Phật. Con dâu của tui!

Rồi mụ khóc nức nở, khóc hu hu. Nước mắt nước mũi và nước dãi tung tóe đầy mặt con dâu. Nhưng người đàn bà thì dửng dưng, lấy tay che mặt.

Mụ già lại rống lên như bò:

-Con có tiền không, con?

Miệng hỏi, tay thọc vô túi quần, hấp tấp moi móc.

-Đù má. Con giàu quá mà sao túi nào cũng sạch bách vậy?

Người đàn bà cũng chẳng thèm mở mắt. Mụ già rờ vô dái tai của con dâu, thấy trống trơn thì hỏi:

-Bông tai đâu?

Im lặng. Mụ chụp lấy cổ tay của đối phương, gỡ cái đồng hồ trong chớp mắt. Và biến mất cũng trong chớp mắt.

Chừng nửa tiếng đồng hồ sau mụ quay lại với một chai rượu đế và con vịt quay.

Mụ bày các thứ trên tờ giấy báo.

-Dậy đi, bồ! Cụng ly mừng ngày tái ngộ.

Người đàn bà ngồi dậy.

-Mừng ngày tái ngộ!

-Chăm phần chăm!

Người đàn bà nâng ly rượu, lừng khừng, do dự, nghi hoặc. Rồi hỏi:

-Ủa! Mà đây là đâu vậy?

-Là nhà của bồ.

-Còn đồng chí? Đồng chí là ai?

Hỏi xong, uống cạn ly rượu. Nước mắt chảy ròng ròng.

Sài Gòn, ngày 19.01.2009.

ĐÀO HIẾU

Advertisements

One comment on “MẠT LỘ 26+27 (HẾT) – Có thể do một cơn gió + Hai người đàn bà

  1. Trái tim khô rốc khô ran! Bao nhiêu cái chán tràn lan vào người !Người đàn bà điên tả tơi! Điên từ tim óc điên tới xác thân!Rồi tỉnh trong cái bất cần! Tỉnh trong ngao ngán thế nhân tiếng cười! Tất cả vì tiền- danh -lợi! Tình là một thứ trò chơi xếp hình! Thu đó một giám đốc điên!Cuối đời chưa tỉnh cái phiền còn mang! Mặc ai chuốc rượu đã chán! Điên điên tỉnh tỉnh chẳng màng buồn vui!”Cái kết câu chuyện cuộc đời-Phù sinh trôi nổi tình đời thế nhân!Đọng lại là cả nỗi buồn! Thương cho thân phận nghiệp chướng đa đoan?[Con người còn có Cái THÂN !Là còn bao chuyện KHỔ NẠN để Bàn phải không?]

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s