MẠT LỘ 26+27 (HẾT) – Có thể do một cơn gió + Hai người đàn bà

26Thu bước vô cổng nhà mình, trôi dạt như một cái bóng. Bà mơ hồ thấy người chồng đang ngồi trên chiếc ghế mây ngoài vườn hoa, mặt nhìn ra sông. Trên chiếc bàn nhỏ trước mặt có một ly cà phê đen.

Từ khi ở bệnh viện Chợ Quán trở về, có lúc bà hỏi, ông cũng không trả lời, có thể ông không muốn trả lời, nhưng cũng có thể là ông bắt đầu nặng tai.

Lúc nãy, khi đi thăm mộ Huy trở về bằng xe hơi, bà đi lạc lên tận Phú Giáo, phải hỏi thăm đường mấy bận mới định hướng được, nhưng khi qua khỏi Hóc Môn thì lại lạc vào một bãi phế liệu.

Tình cờ bà nhìn thấy một tượng Phật bằng đá bị ai bỏ bên lề đường. Bà liền dừng xe lại. Bức tượng cao chừng bốn tấc, gãy mất chóp mũi, được tạc bằng một loại đá sần sùi màu nâu đen, chất liệu gần giống với tượng Chàm.

Bà lên xe, ngồi sau vô-lăng, đặt bức tượng ở ghế bên cạnh, nhưng đầu óc tự nhiên rỗng không, chẳng biết mình đang ở đâu và định đi đâu. Trạng thái ấy làm bà sợ hãi. Bà phải tập trung một lúc lâu mới hình dung được đường về nhà. Tiếp tục đọc