MẠT LỘ 24 – Lễ thượng thọ của Vương Gia

24Sách Luận Ngữ viết: “thất thập nhi tòng tâm sở dục bất du củ”  tức là người bảy mươi tuổi thì có thể thuận theo lòng mình muốn, mà không sợ ra ngoài khuôn phép.

Thời ấy bảy mươi tuổi là đã biết cái đạo của trời, cái đức của vạn vật, cái quy luật của muôn loài, cái bản chất của sinh tử…cho nên phong thái ung dung, vào ra tự tại…

Tuổi bảy mươi của vương gia không phải như vậy. Ông không cần biết đạo trời. Ông chỉ biết quyền lực, bởi vì nó chi phối xã hội, điều khiển mọi người.

Cho nên hàng triệu người đã chết dưới tay ông, một đứa con đã bị chính cận vệ ông giết để bảo vệ ông, đứa kia thì đang điên cuồng đi gieo rắc những con HIV khắp thiên hạ, mà ông cứ điềm nhiên tọa thị. Mặt lạnh. Cái nhìn như tro tàn. Trong con mắt ông không hề có bóng người. Nó luôn rỗng. Như một khoảng trống vô tận.

Ông thường im lặng, nhưng không có sự ung dung. Ông vô cảm nhưng đầy tham vọng. Ông bất động nhưng cường tráng. Ở tuổi bảy mươi, khả năng tình dục của ông còn rất mạnh mẽ. Nếu như nhà văn Lâm Ngữ Đường bảo rằng đời sống tình dục của Võ Tắc Thiên chỉ bắt đầu năm bà sáu mươi tuổi, thì chúng ta cũng có thể nói vương gia là bậc sư phụ của bà hoàng họ Võ ấy. Có lần ông khoe với giám đốc Thu: “Khi nào lấy kim chích vào người anh mà còn có máu, khi ấy anh còn khả năng truyền giống.”

Truyền thuyết nói rằng vua Minh Mạng thường khoe mình “nhất dạ lục giao sinh ngũ tử”, biết đâu trong máu của vương gia, những tinh hoa của vị tổ phụ ngày xưa đang hãy còn rạo rực?

Vương gia không tham quyền cố vị, ông biết rút lui đúng lúc, nhưng dù đã rút lui, quyền lực của ông vẫn bao trùm thiên hạ. Vì thế lễ mừng thọ của ông vẫn được các đồng chí tổ chức rất hoành tráng tại khu du lịch Paradise nơi cách đây không lâu giám đốc Minh, đứa con rơi của ông đã biểu diễn các màn “truyền giống” đầy ấn tượng.

Những show diễn ấy đã gieo rắc hơn một tỉ con virus HIV lên sinh mệnh của gần một trăm cô gái. Và các cô gái này lại “chia sẻ” những quả chôm chôm xinh xắn trong âm đạo của mình cho vài ngàn chàng trai khác.

Buổi lễ được tổ chức tại Paradise có lẽ do ngẫu nhiên, nhưng lại giống như một sự phối hợp ăn ý: con đã đến đây để gieo giống và bố lại đến đây để gặt hái.

Mùa gặt thật là rộn ràng. Đầy hoa. Nhưng không có quà cáp. Vương gia không cần quà cáp. Những thứ ấy chỉ dành cho bọn tiểu nhân.

Vương gia đã có cả thiên hạ rồi.

*

Lúc đầu khi nghe đám thuộc hạ rục rịch tổ chức lễ mừng thọ “hoành tráng” như vậy vương gia rất khó chịu. Ông hỏi:

-Các ngươi định làm trò gì vậy?

-Bẩm, đây là một dịp rất hiếm có. Một khu nghỉ mát lớn chưa từng có, rất hiện đại và rất hùng vĩ… chủ nhân của nó có lòng thành kính muốn được cái vinh dự tổ chức…

-Các ngươi định đưa ta lên sân khấu hài sao?

-Dạ không. Đó là một nơi như bồng lai tiên cảnh. Một không khí trang nghiêm như miền cực lạc…

-Dốt nát! Vương gia cả cười trước kẻ đang khúm núm. Ngươi có biết miền cực lạc là gì không? Đó là cõi chết.

Kẻ nọ sụp lạy:

-Nô tài đáng tội. Xin vương gia tha mạng.

Nhưng chính cái kiểu ăn nói phường chèo ấy lại làm ông ta đổi ý. Ông muốn xem đám thuộc hạ ngộ nghĩnh ấy sẽ làm cái trò gì. Và ông gật đầu. Cả rừng hoa mọc lên sau cái gật đầu đó, chim chóc bay lượn ríu rít, tiên nữ với “vân tưởng y thường hoa tưởng dung” diễn khúc Nghê Thường.

Vương gia ngồi trên một cái trường kỷ bằng gỗ mun có chạm hình rồng đang ẩn trong mây rất đẹp.

Khách mời cả trăm người, gồm các đại thần, các nhà doanh nghiệp, các tướng lãnh, các ca sĩ, hoa hậu, nhà báo, nhà văn, các tài năng trẻ…

Quỳnh Vi có mặt trong đám tài năng trẻ ấy. Cô sẽ lên tặng hoa và đọc một bài phát biểu ngắn được người ta soạn sẵn.

Nhưng khi từ phòng trang điểm bước ra, chuẩn bị cho “show diễn” của mình, cô chợt nghe có tiếng gọi nhỏ từ trong toa-lét:

-Quỳnh Vi!

Cô ngoái nhìn và thấy một bàn tay ngoắc. Giọng nói quen thuộc lúc nãy thúc giục:

-Lại đây!

Cô bước đến gần. Cánh cửa toa-lét hé mở. Một bàn tay thò ra, kéo cô vô trong và cánh cửa đóng lại.

Sau đó là im lặng!

Rồi một cô gái đẹp lộng lẫy từ đám đông bước ra, tiến tới trước mặt vương gia. Người bảo vệ nhìn bộ đồng phục là chiếc đầm trắng, kiểm tra tấm thẻ bài trên ngực cô gái xong, nghiêng đầu chào và đưa tay mời.

Cô gái bước đến gần vương gia, đặt hoa vào lòng ông, hôn nhẹ lên má ông nhưng không lui ra và cũng không đọc lời phát biểu. Cô ngồi xuống chiếc trường kỷ.

Đám đông im lặng. Chờ đợi.

Vương gia nhìn thấy một cô gái xinh đẹp đang ngồi cạnh mình thì rất hài lòng. Ông hỏi:

-Cháu tên gì?

-Dạ, Quỳnh Vi. Bác ơi! Cô gái thủ thỉ, cháu xin hỏi bác một câu được không?

-Cháu hỏi đi.

-Bác có thương anh Huy không? Anh Huy là con trai của bác đó.

Vương gia giật mình, nhìn vào mắt cô gái.

-Cháu biết Huy sao?

-Hồi nhỏ cháu và anh Huy thường đi thả diều, đi câu cá với nhau.

-Nhưng nó không phải là con của bác.

-Bác Thu nói với cháu rằng anh Huy là con của bác. Vì sao anh Huy chết vậy bác?

Lão già sững sờ, bối rối. Tưởng mình vừa rớt xuống địa ngục và đang nghe lời phán xét. Ông định ngồi dịch ra một chút thì cô gái đã ngả đầu vào vai ông. Đám đông chợt bừng lên, vỗ tay. Cô gái chớp lấy cơ hội, rút ống tiêm giấu trong bó hoa ra, lụi một nhát vào mông lão.

Không ai ngờ trên cơ thể lão có hai bộ phận da rất dày:

Một là cái mặt, nó dày như mo cau, nó lạnh lùng trước những lời nguyền rủa gào khóc của dân đen, nó dửng dưng vô cảm trước những thống khổ của quần chúng, nó vô hồn như xác chết.

Hai là cái mông đít: nó ngồi trên ghế thống trị đã hơn nửa thế kỷ, một tấc không đi, một li không rời nên mông đít da đã hóa sừng, vì thế mà mũi kim của cô gái gãy lìa.

Vương Gia xoay người, chụp cổ tay Trúc nhưng cô đã né kịp, bước nhanh vào đám đông. Ống tiêm rớt xuống đất. Một thứ nước màu nâu nhạt chảy ra nền.

Vương gia nhếch môi. Mặt lạnh như xác ướp. Một tiếng rất đanh thoát ra từ cặp môi dày màu xám tro:

-Bắt!

Công an chìm và các cận vệ xô vẹt đám đông đuổi theo cô gái. Trúc lẩn khuất trong các hốc đá, vừa di chuyển vừa cởi bỏ bộ đầm dạ hội, nhét nó vào bụi cây. Bây giờ Trúc chỉ mặc một chiếc quần shorts và cái áo pull bó sát người.

Cô đứng rình trong hốc đá, tìm một chỗ để thoát ra triền núi nhưng thấy bên ngoài bọn cận vệ đang lùng sục rất gắt nên chưa dám lộ diện.

Một tên nào đó la lên:

-Tôi tìm được cái áo đầm của cô ta!

Một giọng khác ra lệnh:

-Bao vây hang đá!

Tiếng còi lại rúc lên và bọn cận vệ kết hợp cùng công an chìm thắt chặt đội hình.

Nhưng Trúc hoàn toàn không sợ. Trên đời này còn gì đáng sợ hơn những con HIV? Nhưng cô cũng không muốn lọt vào tay bọn chúng.

Bên ngoài lại có tiếng nói:

-Tôi tìm thấy tấm thẻ bài!

-Tấm thẻ bài tên gì?

-Quỳnh Vi.

-Đích thị là nó.

Đột nhiên một giọng lạnh lùng vang lên:

-Không phải đâu. Quỳnh Vi đã bị trói, nhét giẻ vào miệng, nhốt trong toa-lét. Đây là một sát thủ chưa rõ tông tích.

Người vừa nói câu đó là kẻ chỉ huy đội cận vệ. Anh ta từ bóng tối bước ra, khoác tay cho các thuộc hạ chui vào hang đá.

Trúc quyết định thoát ra ngoài. Cô leo lên vách núi, tìm cách trèo ra mũi đá nhô ra biển. Các cận vệ đã phát hiện ra cô và chia làm hai toán, bám theo hai bên sườn.

Biển bên dưới đen kịt. Như cái vực thẳm không đáy, như một địa ngục đói khát đang há miệng chờ. Chỉ nhận ra biển nhờ tiếng ì ầm của nó và nhờ những đám bọt trắng tạo ra bởi những con sóng lớn đập vào vách đá.

Càng lên cao gió càng thốc mạnh. Trúc cố leo ra ngoài chóp nhọn của mỏm đá, cô hy vọng bọn cận vệ không dám đến đó.

Quả nhiên ở sườn bên trái đã có mấy tay bỏ cuộc. Sườn bên phải có một tên trượt chân suýt rơi xuống biển. Nó thét lên kinh hoàng và khi được đồng đội kéo lên thì nó khóc nức nở.

Trúc ngồi vắt vẻo ngay trên mỏm đá. Cô đưa tay vẫy:

-Lên đây!

Nhưng cả đám cận vệ đều bất động.

Mấy phút sau, gã chỉ huy quyết định leo lên một mình. Gã to con và nhanh nhẹn nhưng cũng rất thận trọng. Gã vượt được mấy tảng đá lớn và nhảy qua một cái hốc để bám vào mũi đá mà Trúc đang ngồi. Gã rút súng ngắn ra, lên đạn, gào lên trong gió hú:

-Mày đừng hòng giết vương gia. Ông ta bất tử! Mày không biết điều đó sao?

-Mày lầm. Trúc la lớn. Ông ta chỉ là một xác chết biết đi mà thôi. Ông ta đã bốc mùi khắp thiên hạ rồi.

Gã chỉ huy di chuyển từng bước, nhưng Trúc vẫn ngồi im. Cho đến khi gã chỉ còn cách cô mười bước chân, thì Trúc đứng dậy.

Như một cánh chim hải âu, Trúc lao ra giữa khoảng không, nhẹ nhàng, đơn độc và thầm lặng. Bóng tối và khói sóng đã che khuất hình bóng của cô gái trẻ. Biển bên dưới thì đen kịt và ì ầm sóng. Dường như có đám mây đã bay đến và đỡ cô lên lưng của nó.

Hay những cơn sóng lớn đã dâng lên, cuộn tròn và dừng lại để đón cô gái nhỏ trên đỉnh đầu  của chúng?

Hay gió đã mang Trúc đi ra ngoài khơi xa?

Hay chỉ vì Trúc là con rái cá của miền sông nước Hậu Giang nên biển đã đón nhận cô bằng cánh tay người mẹ?

Với kinh nghiệm của mình Trúc biết rằng cú “tiếp nước” ở độ cao hàng trăm mét như thế phải cực kỳ mạnh có thể làm cô ngất xỉu nên cô dồn hết sức lực hít một hơi thật dài khi hai chân vừa chạm mặt biển. Chỉ vài giây sau cô đã lộn nửa vòng để hướng đầu ra phía trước, rồi cong lưng, chuyển đà phóng lên mặt nước. Đó là động tác quyết định để sống sót.

Khi ngoi lên, vật đầu tiên mà cô nhìn thấy là cái vùng sáng rực rỡ ở lưng chừng núi, nhưng cô không bơi về hướng đó.

Cô tiếp tục bơi ra khơi, nơi có ánh đèn nhấp nháy của những chiếc thuyền câu.

Trên núi, gã chỉ huy đội cận vệ đã leo xuống chỗ đồng bọn đang ngồi đợi. Gã nói:

-Cô ta đã tự tử.

Đó là một câu nói thừa vì tất cả bọn họ đều chứng kiến cú nhảy kinh hoàng lúc nãy.

ĐÀO HIẾU

(còn tiếp)

Advertisements

One comment on “MẠT LỘ 24 – Lễ thượng thọ của Vương Gia

  1. Lạnh lùng sát khí ẩn mặt!Vẫn đầy quyền lực tột bậc thiên hạ!Lễ Thượng Thọ tổ chức thỏa:”Tò mò xem sao thuộc hạ bày trò…?”Suýt chết cũng vì chuyện đó!”Mỹ nhân người đẹp không nỡ chối từ!”Cao số vẫn còn Vận đỏ!Thân còn an toàn chết dở cả hồn!-Cô gái ám sát bỏ trốn!Xem như đã chết không tồn tại chuyện!?”Lẽ Thượng Thọ”mang nguy hiểm!?Vương gia cây đinh cột điểm chú ý !Chung quanh kẽ thù lăm le…Chực chờ tiêu diệt bởi Kẽ Ác nhân?

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s