MẠT LỘ 12 – Tống tiền lần thứ nhất

12Hắn đang đến. Số máy của hắn hiện lên màn hình.

-Sao khóa điện thoại?

-Có khóa đâu. Đang sạc pin.

Thu trốn vô toa-lét để giấu cuộc nói chuyện:

-Cả tuần nay bà lẩn tránh tôi?

-Việc gì phải tránh. Nhưng Lai ơi, để cho Thu làm việc đi. Đã bảo đừng bao giờ gọi điện đến cơ quan mà.

-Tại vì bà khóa máy di động. Tôi cần gặp bà ngay bây giờ.

-Không được. Thu đang làm việc. Sắp tiếp một phái đoàn nước ngoài.

-Tôi không cần biết. Tôi muốn gặp bà ngay bây giờ.

Và hắn cúp máy.

Bà giám đốc biết mình phải đến đâu. Một cái ổ rắn, một cái hang linh cẩu có gắn máy lạnh, truyền hình cable và wifi. Những chủ nhật buồn bà thường nằm ở đó suốt ngày với cái laptop. Internet và nhạc Tiền chiến.

Bà nằm đó, phơi lá gan của mình chờ con kền kền đến rỉa. Thưởng thức cơn đau xé ruột trộn lẫn niềm hoan lạc bệnh hoạn từ kẻ bạo dâm.

Rồi nó đến, mổ vào lá gan của bà, xé ra từng mảnh và nuốt chững. Nó xòe cánh. Sải cánh dài che kín cả chiếc giường rộng hai mét. Sải cánh lông vũ đen kịt, bưng bít như một vòm trời mây chì nặng nề và sũng nước.

Con kền kền nuốt tới miếng cuối cùng thì lá gan mọc lại, láng bóng, dày và đầy đặn. Ác điểu vỗ cánh bốc lên mây, mất tăm trong cơn bão xoáy. Tiếng kêu xé rách màng nhĩ, dư chấn nổ như sấm.

Người đàn bà thiếp đi, mệt lả, ngất xỉu. Khi tỉnh dậy đã nghe tiếng kêu của con kền kền xé mây, dội xuống trần thế. Người đàn bà lại bị che lấp bởi một vòm lông vũ đen kịt và sũng nước. Con kền kền lại vươn cái mỏ sắc, mổ vào lá gan và rỉa. Rỉa. Rỉa.

Cơn bạo dâm nhọc nhằn lập lại lần thứ một trăm lẻ một, quằn quại, đau đớn và khoái lạc.

Hắn nằm trên giường, tay cầm một chai Hennessy uống dở.

-Lại đây. Hắn nói. Em muốn bỏ anh sao?

Sau cái hôm bị Huy bắt gặp ở bờ sông, Thu không xưng em với hắn nữa vì bà thấy lố bịch khi xưng em với một thằng bé chỉ đáng tuổi con mình. Vậy mà hôm nay khi bước chân vô căn phòng này lòng tự trọng của bà tan rã như bọt nước. Bà nói:

-Càng ngày em càng thấy mối quan hệ giữa chúng ta không bình thường và sẽ xảy ra nhiều bi kịch hơn nữa. Con em nó phản ứng quyết liệt. Em không dạy nó được. Và nếu anh lại đến cơ quan quấy nhiễu thì em cũng phải bỏ cơ quan mà đi thôi.

-Tất cả đều tại em. Sao em lại lẩn tránh. Chúng ta cứ quan hệ bình thường như mọi khi.

Thu ngồi xuống mép giường và khóc:

-Không thể bình thường được nữa. Cây kim trong bọc đã lòi ra rồi. Em lạy anh. Hãy buông tha em.

Hắn ném tàn thuốc vô góc phòng và ôm ngang lưng Thu, đè xuống. Hắn lột y phục của bà một cách thô bạo và đóng đinh bà bằng cái dùi đục của hắn. Thu khóc nức nở nhưng vẫn ôm siết lấy thằng “bé cưng”, uốn lượn theo vũ điệu man rợ của nó.

Xong việc, nó nói:

-Anh xin lỗi em nhé. Anh rất mắc cỡ khi nói điều này nhưng anh đang cần tiền. Má anh bị người ta giựt hụi mất hai trăm triệu. Bả đòi uống thuốc độc tự vẫn. Ngày mai em cho anh mượn số tiền ấy.

Thu gật đầu, gật liên tiếp. Rồi mặc quần áo, coi đồng hồ và ra khỏi phòng. Thằng Lai vẫn nằm im trên giường hút thuốc.

*

Đó là săng-ta đầu tiên.

Lần thứ hai, hắn dẫn Thu đến một căn nhà lụp xụp trong xóm lao động. Đó là một cái ổ chuột ẩm mốc và tối. Hắn bảo Thu ngồi đợi ở ghế mây, kê cạnh cái bàn xếp nhỏ xíu.

Thu hỏi:

-Vào đây làm gì?

-Má muốn gặp em.

Rồi hắn mở hé cánh cửa phòng trong. Một đóm sáng vàng đục hắt ra từ cái xó tối tăm ấy cùng với mớ tiếng động lục cục và tiếng lè nhè của người ngái ngủ.

-Má ơi. Có khách.

Tiếng ho rồi tiếng khạc nhổ:

-Khách nào?

-Con dâu đến ra mắt.

Lập tức giọng nói bên trong trở nên lảnh lót:

-Chèng đéc ơi! Con dâu của tui hả? Đợi má chút. Đợi chút nghe cưng!

Rồi một mụ đàn bà đẩy cửa bước ra, đem theo cả hơi rượu trộn với mùi nước đái. Bà ta bước lảo đảo về phía Thu khiến Thu phải đứng lên, gần như là để thủ thế.

Té ra là một con mẹ sồn sồn trạc năm mươi tuổi, mặc áo hai dây màu hồng, môi xâm đỏ chót như trong tuồng hát bội, mắt cắt hai mí vụng về nên một con to một con nhỏ. Tóc uốn quăn, thả dài xuống vai và lạ lùng hơn nữa là cái quần jeans màu đỏ chói, sát rạt trong háng, và lưng thì xệ, để hở lỗ rún đen thui.

Trong lúc Thu đang lúng túng không biết phải xưng hô như thế nào thì mụ ta sấn tới, ôm eo ếch Thu rối ghé cặp môi đỏ chót “hun” vô má Thu đánh chụt một cái và nói:

-Bác nghe thằng Lai nó khen cháu lắm. Nhà cháu ở gần đây không?

-Dạ…nhà cháu cũng …

Thu muốn chạy trốn. Bỏ mẹ mình rồi. Con nhỏ này nó gọi mình bằng cháu và xưng bác. Bộ nó đui sao, hở trời!

Mụ đàn bà vẫn không kém phần vồn vã. Mụ vuốt lưng, vuốt tóc Thu, rồi nựng cái cằm của bà phu nhân.

-Tội nghiệp hôn. Cháu mắc cỡ hả? Ba má cháu có khỏe không?

Thu ngộp thở vì cái mùi khăm khẳm của rượu trộn với mồ hôi. Bà ngồi xuống ghế để trấn tĩnh.

Mụ đàn bà lại nói:

-Cháu đừng sợ. Bác không phải loại mẹ chồng phong kiến đâu. Bác còn trẻ mà. Điện nước đầy đủ (bà ta cười hắc hắc). Cháu nhìn kỹ đi. Ngực này là thứ thiệt. Bác không có bơm đâu. Cháu thấy bác còn phong độ không?

-Dạ..còn..

Mụ ta móc túi quần jeans ra một gói thuốc lép kẹp, còn được vài điếu Dunhill xanh, châm lửa. Khi đã nhả ra được một lọn khói, mụ ta hỏi:

-Nãy giờ quên hỏi cháu tên gì?

-Cháu..tên Thu.

-Năm nay bao nhiêu tuổi?

Bỏ mẹ. Chắc con nhỏ này nó tưởng mình là X80.

Để dập tắt cái kiểu xưng hô quái đản của mụ, Thu lật ngửa lá bài:

-Năm mươi lăm tuổi

Mụ ta chồm người tới, nhướng cặp mắt, xói vào mặt Thu:

-À, á…Coi kỹ lại thì cũng già chát. Có khi bồ còn già hơn tui. Nhưng không sao. Tình yêu không kể đến tuổi tác. Thằng con trai tui nó mê bồ lắm đấy. Nhưng bồ bị chồng bỏ phải không?

Thu giận run người, nước mắt cứ muốn trào ra. Bà đứng dậy, nói:

-Tôi có việc phải đi.

Thằng Lai nãy giờ đứng một bên, hào hứng theo dõi diễn tiến cuộc hội ngộ giữa “mẹ chồng nàng dâu” như xem một vở hài trên sân khấu.

Khi Thu bước ra cửa, hắn nối gót. Thu hỏi:

-Dẫn tôi đến đây làm gì?

-Để em biết rằng nhà anh quá tệ. Có thể nào xây tổ uyên ương tại đó không?

Thu biết hắn muốn gì, nhưng bà im lặng.

Hắn lại nói:

-Có một căn hộ ba phòng ngủ, một phòng khách, ba toa-lét và một bếp. Giá tỉ rưỡi.

Thu vẫn im lặng. Hắn xoay người bà lại, nhìn vào mắt, hỏi:

-Em tiếc tiền phải không? Thôi được. Cứ về suy nghĩ đi. Có gì điện thoại cho anh sau.

Taxi ghé quán bi-da quen thuộc của hắn, và ngừng lại cho hắn xuống. Hắn mở túi xách, lôi ra một chiếc đĩa phim, đưa cho Thu. Hắn nói:

-Hãy về xem vai diễn của em trong đoạn clip này.

Thu ném cái đĩa xuống sàn xe, giẫm nát nó bằng gót giày.

*

Đã có lần Thu định gặp vương gia và kể cho ông nghe vụ săng-ta này nhưng lại sợ ông ta sẽ nhổ vào mặt mình, hoặc ông ta sẽ nổi trận lôi đình sai bảo vệ đuổi mình ra khỏi tư dinh.

Rồi bà lại nghĩ: thằng khốn nạn ấy có thể làm săng-ta mình, tại sao mình lại không thể làm săng-ta lão ấy? Và bà quay số máy riêng của vuơng gia. Bên kia đầu dây có giọng một bà già:

-Ai đấy?

-Dạ cháu…

Trời ạ! Bà bé sao lại xưng “cháu” với bà lớn. Chưa kịp hoàn hồn thì bên kia đầu dây tiếng bà già lại vang lên một cách nghiêm khắc:

-Đây là số điện thoại mật của vương gia. Sao cô biết được?

Thu hoảng hồn. Cúp máy.

ĐÀO HIẾU

(còn tiếp)

Advertisements

One comment on “MẠT LỘ 12 – Tống tiền lần thứ nhất

  1. Nhục dục và tiền chẳng tình!Bắt được ”thóp”điểm yếu huyệt làm Tiền! Vào thế”tấn thối lưỡng nan!”Buông xuôi để mặc trở thành ”mồi ngon”! Chiều theo sở thích cuồng dâm!Con mồi bỗng chốc như đang thông đồng! Tiếp tay cái xấu lộng hành!Và dần cũng giống trở thành”săng -ta”!..Tiền làm mờ mất người ta! Không từ hành động xấu xa gian tà?Thành phần Sang hay cặn bả !Khi Tham hóa Ác hiện ra tức thời?!”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s