MẠT LỘ 12 – Tống tiền lần thứ nhất

12Hắn đang đến. Số máy của hắn hiện lên màn hình.

-Sao khóa điện thoại?

-Có khóa đâu. Đang sạc pin.

Thu trốn vô toa-lét để giấu cuộc nói chuyện:

-Cả tuần nay bà lẩn tránh tôi?

-Việc gì phải tránh. Nhưng Lai ơi, để cho Thu làm việc đi. Đã bảo đừng bao giờ gọi điện đến cơ quan mà.

-Tại vì bà khóa máy di động. Tôi cần gặp bà ngay bây giờ.

-Không được. Thu đang làm việc. Sắp tiếp một phái đoàn nước ngoài.

-Tôi không cần biết. Tôi muốn gặp bà ngay bây giờ.

Và hắn cúp máy.

Bà giám đốc biết mình phải đến đâu. Một cái ổ rắn, một cái hang linh cẩu có gắn máy lạnh, truyền hình cable và wifi. Những chủ nhật buồn bà thường nằm ở đó suốt ngày với cái laptop. Internet và nhạc Tiền chiến.

Bà nằm đó, phơi lá gan của mình chờ con kền kền đến rỉa. Thưởng thức cơn đau xé ruột trộn lẫn niềm hoan lạc bệnh hoạn từ kẻ bạo dâm.

Rồi nó đến, mổ vào lá gan của bà, xé ra từng mảnh và nuốt chững. Nó xòe cánh. Sải cánh dài che kín cả chiếc giường rộng hai mét. Sải cánh lông vũ đen kịt, bưng bít như một vòm trời mây chì nặng nề và sũng nước.

Con kền kền nuốt tới miếng cuối cùng thì lá gan mọc lại, láng bóng, dày và đầy đặn. Ác điểu vỗ cánh bốc lên mây, mất tăm trong cơn bão xoáy. Tiếng kêu xé rách màng nhĩ, dư chấn nổ như sấm.

Người đàn bà thiếp đi, mệt lả, ngất xỉu. Khi tỉnh dậy đã nghe tiếng kêu của con kền kền xé mây, dội xuống trần thế. Người đàn bà lại bị che lấp bởi một vòm lông vũ đen kịt và sũng nước. Con kền kền lại vươn cái mỏ sắc, mổ vào lá gan và rỉa. Rỉa. Rỉa.

Cơn bạo dâm nhọc nhằn lập lại lần thứ một trăm lẻ một, quằn quại, đau đớn và khoái lạc.

Hắn nằm trên giường, tay cầm một chai Hennessy uống dở.

-Lại đây. Hắn nói. Em muốn bỏ anh sao? Tiếp tục đọc