ĐÀO HIẾU – Nguyên tắc 5W

5WTrong một thế giới hỗn độn, gian trá và bạo tàn như hiện nay, sự thật giống như một mảnh vàng bị vùi lấp đâu đó trong mớ đất đá, sình lầy và rác rưởi. Muốn tìm ra sự thật phải đào bới, phải lặn lội trong những thứ kinh tởm ấy.

Sự thật khó tìm đến nỗi không những người bình dân ít có cơ hội tiếp cận nó, mà ngay cả người trí thức nhiều khi cũng lúng túng trước một rừng thông tin nhiễu loạn không biết đâu mà lần.

Có một phương pháp tìm ra sự thật khá dễ dàng mà nhiều người dường như đã bỏ quên, đó là “Nguyên tắc 5W” (The principle of the Five Ws) mà giới báo chí và các cơ quan cảnh sát triều tra thường áp dụng.

5 chữ W là:

-Who (chuyện có liên quan đến ai? Ai làm chuyện đó?)

-What (xảy ra chuyện gì?)

-When (xảy ra lúc nào?)

-Where (xảy ra ở đâu?)

-Why (tại sao xảy ra?)

Nguyên tắc 5W này có lẽ nhiều người biết, nhưng ít ai có thói quen áp dụng để tìm ra sự thật, chính vì thế mà trước một sự kiện phức tạp nhiều người cứ bàn tán xôn xao, đồn đãi tùm lum, ông nói gà bà nói vịt, nhiều khi rất buồn cười.

*

Ví dụ như khi ông Nguyễn Bá Thanh bị bệnh “suy tuỷ” phải đưa đi Mỹ chữa, trong nước có nhiều đồn đoán là ông bị đầu độc bằng chất phóng xạ. Nhưng ai đầu độc?

Trang web Chân Dung Quyền Lực thì nêu đích danh phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc mượn tay Trung Quốc đầu độc ông Thanh bằng chất phóng xa, trong khi đó thì trang web “Chân Dung Sự Thật” trong bài “Hồ sơ bí mật Phạm Quang Nghị, vua VN kế vị Nguyễn Phú Trọng năm 2016” thì lại khẳng định chính Phạm Quang Nghị là thủ phạm.

Trong dân gian còn nhiều lời đồn đoán khác nữa. Nhưng có chắc là ông Nguyễn Bá Thanh bị đầu độc? Hay chỉ là bệnh ung thư máu, bệnh suy tuỷ… thông thường mà thôi?

Còn nếu như quả thực ông Thanh bị đầu độc thì bằng chứng đâu? Và ai là người ra độc chiêu đó?

Chúng ta thử áp dụng nguyên tắc 5W xem sao.

Tôi chọn chữ WHO.

Ai? Ai là người ghét Nguyễn Bá Thanh nhất? Nguyễn Bá Thanh là con kỳ đà cản mũi ai? Nguyễn Bá Thanh là cái gai trong mắt ai?

Chỉ cần trả lời mấy câu hỏi ấy cũng đủ lộ dần khuôn mặt của nghi can rồi.

Kế đến là WHAT. Chuyện gì đã xảy ra?

-Nguyễn Phú Trọng đưa Bá Thanh ra trung ương để làm Trưởng ban Nội chính và tìm cách đưa vào bộ chính trị với mục đích chống tham nhũng

-Đà Nẵng bị thanh tra tham nhũng với kết luận là đã “vi phạm về đất đai, gây thất thu ngân sách 3.434 tỉ đồng”.

-Nguyễn Bá Thanh bị rớt Bộ chính trị

-Nguyễn Bá Thanh tham dự các phiên toà xử Dương Chí Dũng.

-Tướng Phạm Quý Ngọ chết đột ngột

-Nguyễn Bá Thanh lâm bệnh đột ngột phải đi Mỹ chữa, nhưng không có nhiều hy vọng sống sót.

Đến đây thì khuôn mặt của nghi can rõ thêm chút nữa. Nhưng thôi, bài báo này không có tham vọng tìm ra sự thật, mà chỉ nhằm chứng minh tính hiệu quả của phương pháp 5W mà thôi.

*

Bây giờ chúng ta thử dùng phương pháp 5W nói trên để trả lời một câu hỏi khác: Ai là kẻ đứng đàng sau trang web Chân Dung Quyền Lực (CDQL)?

Tôi lại chọn chữ WHO một lần nữa.

Ai? Trang CDQL đả kích, bêu rếu những ai?

-Nguyễn Xuân Phúc 27 bài

-Trương Tấn sang 20 bài

-Phùng Quang Thanh 2 bài

-Nguyễn Phú Trọng 8 bài

-Nguyễn Bá Thanh 7 bài.

-Phạm Quang Nghị 4 bài

-Vân vân..

Nhìn chung những bài đả kích này lời lẽ nặng nề, bằng chứng, hình ảnh cụ thể, chỉ có người trong nội bộ thâm cung mới biết được.

Chúng ta chưa có chứng cứ để kết luận ông chủ của CDQL là ai, nhưng chữ WHO đã cho chúng ta biết chắc rằng trang CDQL không phải của các vị Phúc, Sang, Thanh, Trọng, Nghị.

Vậy thì những ai không bị bêu rếu trên trang này hoàn toàn có khả năng là người đứng sau nó.

*

Bây giờ thử “điều tra” vụ mua tàu đánh cá của đại gia Phạm Ngọc Lâm.

Báo Petro Times ngày 03/7/2014 có bài viết nhan đề: “Đại gia Sài Gòn sắm 100 tàu khủng và 2 trực thăng ra Hoàng Sa”.

Xin trích vài đoạn coi chơi:

“Từ đầu tháng 5, ngay khi vụ việc Trung Quốc hạ đặt giàn khoan Hải Dương 981 (HD981) trái phép trên vùng biển thuộc chủ quyền của Việt Nam cũng như các tàu của TQ liên tục gây hấn, ức hiếp gây thiệt hại nặng về tài sản của ngư dân, ông Phạm Ngọc Lâm, chủ tịch HĐQT CTCP Đức Khải (một doanh nghiệp chuyên về lĩnh vực kinh doanh bất động sản, xuất nhập khẩu…khá thành đạt ở TP HCM) cảm thấy bứt rứt, căm tức hành động ngang ngược của Trung Quốc đã không thể thờ ơ.

Vậy là ngay sau đó, một kế hoạch “kinh doanh” táo bạo chưa từng có đã được vị chủ tịch HĐQT lập ra và nhận được sự ủng hộ từ các cấp lãnh đạo Đảng và Nhà nước cũng như toàn bộ cổ đông công ty cổ phần Đức Khải.

Chỉ trong khoảng thời gian 2 tháng, ông Lâm cùng những người tâm huyết của công ty Đức Khải đã xuôi ngược khắp nơi hết trong nước rồi ra đến nước ngoài làm mọi thủ tục, tìm kiếm, hợp đồng với đối tác để mua bằng được 100 con tàu đánh cá có công suất từ 500 đến 1500 mã lực tại các nước hàng đầu về công nghiệp đóng tàu và đánh bắt như Hàn Quốc, Nhật, Úc.

“Đây là những con tàu hiện đại được trang bị đầy đủ thiết bị để ra khơi đánh bắt cá xa bờ và sẵn sàng đối phó với bất cứ thế lực, phương tiện gây hấn nào dù là vòi rồng hay cố tình lao đâm, va chạm”, ông Lâm tuyên bố.

Ngoài ra, với số vốn đầu tư khoảng 1500 tỷ đồng, công ty Đức Khải còn mua sắm thêm 2 máy bay trực thăng từ các nước Châu Âu, 2 ụ nổi với sức chứa 5000 tấn/ụ…để chuẩn bị chu đáo cho kế hoạch “chiếm lĩnh” ngư trường Hoàng Sa truyền thống, đánh bắt thủy, hải sản ngay trên vùng biển thuộc chủ quyền của Việt Nam.

Trích tiếp:

…Ông Lâm khẳng định: “Đến thời điểm này công ty đã đặt mua 45 chiếc tàu đánh cá của Hàn Quốc và dự kiến cuối tháng 8 sẽ về đến Việt Nam; 55 chiếc còn lại (của các nước Úc và Nhật) cũng sẽ lần lượt nhập về trong thời gian sớm nhất để bằng mọi giá đầu năm 2015 sẽ chính thức hoạt động”.

Nhiều người Việt Nam khi biết tin này đã ca ngợi ông Phạm Ngọc Lâm là “một đại gia yêu nước hiếm có’. Có người còn nói: “Phải gặp lúc sơn hà nguy biến mới thấy rõ ai là người yêu nước.” v.v…

Để làm rõ vụ này, tôi chọn chữ WHY.

Tại sao? Tại sao một nhà nước từng “đánh thắng 3 đế quốc sừng sỏ” như Việt Nam còn không dám khiêu khích tàu của Trung Quốc mặc dù từng nhiều lần bị chúng húc bể tàu, chìm tàu, làm chết ngư dân và chiến sĩ hải giám của mình, vậy mà một người Việt Nam đơn độc, không có quân đội, không có vũ khí, lại dám mua 100 tàu đánh cá hiện đại và 2 máy bay trực thăng sẵn sàng tung hoành ở vùng biển Hoàng Sa (đã bị Trung cộng chiếm đóng từ năm 1974 đến nay) để “chiếm lĩnh ngư trường đánh bắt thuỷ hải sản” như vào chỗ không người?

Tại sao quyết định táo bạo ấy của ông Phạm Ngọc Lâm lại được các “lãnh đạo Đảng và nhà nước” ủng hộ?

Chữ WHY đã chỉ cho chúng ta thấy ngay nhiều chuyện đáng ngờ về tay Phạm Ngọc Lâm này.

Vậy tôi xin chọn tiếp chữ WHO.

Ai? Phạm Ngọc Lâm là ai?

Lật lại báo mạng VTC News số ra ngày 29/7/2013 ta thấy mấy dòng tin này:

“Ở tuổi 29, Phạm Ngọc Lâm từng được giới buôn xe hơi TP.HCM xem như một “ông trùm” quyền lực. Nhưng năm 2000, ông phải ra trước vành móng ngựa, đối diện với án tử hình. Ông nêu nguyện vọng khắc phục hiệu quả bằng cách nộp tài sản, hơn 40 triệu USD, theo thống kê của cơ quan chức năng. Ông nhận 2 án tù chung thân, một vì buôn lậu, một vì đưa hối lộ.” 

Hiện nay quý ông này đã ra tù nhờ ấn xá và đang là một đại gia giàu có trong ngành bất động sản.

Nhưng vì sao đại gia nhà đất lại muốn chuyển sang nghề đánh cá? Chuyện gì sẽ xảy ra sau đó?

Tôi chọn chữ WHAT.

Mời quý vị đọc những dòng sau đây của báo Giao Dục Việt Nam số ra ngày 20/8/2014:

“Sau công bố hào nhoáng ban đầu, nhiều vấn đề bất cập dự án dần được hé lộ kèm theo đó dư luận ngày càng nghi ngờ khả năng thành công của dự án. Nếu trước đó, nhiều người tin rằng ông Phạm Ngọc Lâm và Công ty Đức Khải sẽ bỏ ra số tiền 1.500 tỉ đồng để thực hiện dự án và nhiệt liệt ủng hộ thì cũng sau đó không lâu, niềm tin ấy giảm dần theo mức độ công bố của thông tin: Khi thì doanh nghiệp sẽ vay 70% vốn thực hiện dự án từ ngân hàng, khi thì vay đến 90% vốn từ chính sách ưu đãi.

Và tất cả vỡ lẽ khi Công ty Đức Khải trình Chính phủ đề xuất vay ưu đãi… 1.350 tỉ đồng (chiếm 90% số vốn dự án) với lãi suất 1% để thực hiện dự án, một đề xuất mà ai cũng dễ dàng nhận ra vị đại gia này muốn tranh thủ đón đầu Nghị định 67 về những chính sách ưu đãi cho ngư dân chuyển đổi tàu cá đánh bắt xa bở.

Chưa hết, thay vì con tàu có tuổi sử dụng từ 10 – 12 năm như ban đầu kế hoạch, Công ty Đức Khải xin nhập những con tàu từ năm 1985 (30 năm khai thác sử dụng). Trong khi vốn thực hiện dự án chỉ có 10%, tàu cá dự định mua về là con tàu “đồng nát”, Đức Khải vẫn mạnh miệng sẽ trả lương khủng cho ngư dân khi đưa mức lương từ 10 triệu đồng/tháng rồi nâng lên 20 triệu đồng/người/tháng, sau đó sẽ cao hơn.”

Như vậy là tôi đã chọn 3 chữ: Why? Who? và What? Có lẽ không cần phải chọn thêm các chữ còn lại nữa.

*

Chuyện người dân Việt Nam bị Phạm Ngọc Lâm lừa trên đây thực ra cũng dễ hiểu vì dân ta hiền lành, nhẹ dạ, cả tin. Nhưng còn chuyện Mỹ và Nhật đề nghị Việt Nam hợp tác quân sự ở biển đông để kìm chế hải quân Trung Quốc thì rõ ràng là họ đã bỏ quên nguyên tắc 5W rồi!

Vậy tôi chọn chữ WHY.

Tại sao? Tại sao Việt Nam từ chối hợp tác quân sự với Mỹ và Nhật?

Vì đã quá muộn rồi.

Tại sao quá muộn? Vì các lãnh đạo Việt Nam đã cho phép hàng chục ngàn người Trung Quốc vào Tây nguyên dưới danh nghĩa công nhân khai thác mỏ bauxite rồi. Họ đã có một vương quốc riêng ở đó, họ lấy vợ Việt Nam sinh con đẻ cái ở đó. Tôi có người bạn là tín đồ công giáo ở Tân Rai, nói:

“Sáng nào em đi lễ nhà thờ cũng thấy các cô gái Việt Nam vào xưng tội với cha xứ”

Tôi hỏi:

“Xưng tội gì mà nhiều vậy?”

“Tội chửa hoang với người Trung Quốc”

Bỏ mẹ chưa!

Tôi thử liều mạng, lái ô-tô con cùng người bạn đi thẳng vào khu nhà ở của công nhân Trung Quốc gần nhà thờ Tân Rai thì bị chặn lại, quyết liệt không cho vô. Cũng may là chúng nó không vác súng ra bắn.

Tôi nghĩ ở Vũng Áng chắc cũng giống như vậy. Và với cái đà cho người Trung Quốc nhập cư lậu thoải mái như hiện nay, chắc chắn mai kia ra đường chúng ta phải nói tiếng Tàu.

Còn vì chuyện này nữa:

Ba Tàu đã chiếm Hoàng Sa năm 1974 mà nhà nước im re, và năm 1988 nó chiếm luôn đảo Gạc Ma và những đảo khác của Trường Sa mà bộ đội ta đành chịu chết vì có lệnh không được đánh trả. Bây giờ chúng nó đã xây thành phố Tam Sa và xây thêm những căn cứ quân sự, sân bay quân sự nữa ngay trước cửa nhà mình rồi.

Và tại vì:

Phía Bắc nó lấn đất, nó dàn quân, phía Nam nó khống chế Campuchia. Trong nước thì nó khống chế kinh tế và chính trị một cách thô bạo và ngạo mạn. Nó coi mình như “đứa con đi hoang” cần phải bắt đem về trị tội.

Thế thì còn ra cái thể thống gì mà đòi “chế ngự” nó? Chẳng lẽ Mỹ và Nhật không biết điều đó sao?

*

Để kết thúc bài này tôi xin nêu ra một giả định. Tuy là giả định nhưng nó là mơ ước của nhiều người, là hy vọng của không ít những kẻ có tâm huyết.

Đó là Việt Nam trở thành một nước dân chủ. Có nghĩa là sẽ có một quốc hội mới, một hiến pháp mới và người dân được hưởng những quyền tự do dân chủ căn bản như các dân tộc văn minh khác.

Nhiều người vẫn đang theo dõi những chuyển biến trong giới lãnh đạo Việt Nam và âm thầm hy vọng Việt Nam sẽ lột xác.

Ví dụ sự “lột xác” ấy sẽ như thế này:

-Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam sẽ đổi thành Việt Nam Dân Chủ.

-Cờ đỏ sao vàng sẽ biến thành cờ xanh sao trắng.

-Quốc ca sẽ không còn là bài Tiến Quân Ca của Văn Cao mà là bài Việt Nam Việt Nam của Phạm Duy.

-Người lãnh đạo cao nhất không phải là Tổng bí thư hay Chủ tịch nước mà là Tổng Thống.

-Và đảng Cộng Sản Việt Nam sẽ biến thành đảng Cộng Hoà.

OK, cứ cho là ngay ngày mai mọi thứ sẽ thay đổi như thế đi, thì tôi nghĩ rằng Trung Cộng cũng sẵn sàng ủng hộ và “công nhận” một Việt Nam như vậy.

Bạn biết tại sao không?

Tôi xin chọn chữ WHY.

Tại sao? Bởi vì tình cảnh Việt Nam hiện nay giống như con hổ tham mồi, bị dụ chui vào chiếc cũi sắt made in China. Thế thì những thứ quốc hiệu, quốc kỳ, quốc ca, những danh xưng tổng thống gì gì đi nữa cũng chỉ là những tên gọi vô nghĩa. Dù có là cờ đỏ sao vàng hay cờ xanh sao trắng, dù có là Tổng Bí Thư hay Tổng Thống thì cũng phải vâng lời, phải lệ thuộc Trung Quốc mới tồn tại được.

Việt Nam đang bị “thập diện mai phục” rồi!

Cho nên vấn đề của Việt Nam hôm nay không phải là “đảng Cộng Sản” hay “đảng Cộng Hoà”, Tổng Bí Thư hay Tổng Thống, bởi vì Tổng Bí Thư hay Tổng Thống thì cũng phải được Trung cộng đồng ý và đảng Cộng Sản hay đảng Cộng Hoà cũng đều là “Đảng” của cái ông Tổng Thống ấy. Đố ai chen chân vào được.

Đó là gánh nặng khủng khiếp của tổ quốc, là món nợ truyền kiếp của dân tộc ta.

ĐÀO HIẾU

(Trích trong tác phẩm MẶT ĐẤT VẪN RUNG CHUYỂN)

Advertisements

2 comments on “ĐÀO HIẾU – Nguyên tắc 5W

  1. Năm chữ này hầu như ai cũng biết nhưng có mấy nhà chính luận căn cứ vào đó mà
    phân tích cho hợp lý và rành rẽ được như nhà văn vốn nặng tình hơn lý ?

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s