MẠT LỘ 08 – Nghiệp chướng của Vương Gia

08

Nhà quá rộng nên sự trở về của Huy không gây một xáo trộn nào cho cái không khí yên tĩnh thường ngày. Chàng trai bước lên lầu và thấy cửa phòng ba mình mở.

Đã chín giờ sáng.

-Bữa nay ba không đi làm sao?

-Ba mệt.

Mười Đạt nằm trên giường, xuôi tay. Huy ngồi xuống một bên, sờ tay lên trán. Không thấy sốt.

-Ba có cần gì không?

-Không.

-Có chuyện gì xảy ra giữa ba và mẹ vậy?

-Ba đã bị người ta làm nhục.

-Ai đã làm nhục ba?

-Con biết cũng chẳng ích gì?

-Tại sao?

-Vì hắn chính là vương gia. Con có nghe người ta nói về lão ta không?

-Không. Nhưng lão ta là ai vậy?

-Là ai? Ít người biết, nhưng mọi người đều sợ lão. Nhắc đến lão, người ta phải nhắm mắt lại, cố xua đuổi những hình ảnh man rợ của các cuộc đấu tố, chôn sống người trong thời kỳ Cải Cách Ruộng Đất.

-Đó là thời kỳ gì vậy?

-Phong trào Cải Cách Ruộng Đất diễn ra từ năm 1953 đến năm 1956 với mục đích lấy đất của địa chủ chia cho bần nông. Nhưng ở Việt Nam làm gì có địa chủ vì vậy phong trào ấy thực chất chỉ là một cuộc trả thù cá nhân rộng lớn và man rợ. Và cũng trong thời điểm ấy đã xảy ra vụ Nhân Văn Giai Phẩm.

-Vụ Nhân Văn Giai Phẩm là vụ gì?

-Lúc ấy con chưa sinh ra đời. Đó là một phong trào đòi dân chủ, tự do của các nhà văn Việt Nam khởi sự vào những ngày đầu của năm 1955 và bị dập tắt vào tháng 6 năm 1958. Chính vương gia là người đã đẩy các nhà văn và trí thức miền Bắc vào những đày ải kinh hoàng mà con không thể tưởng tượng nổi.

Nhắc đến tên ông ta, giới trí thức phải cúi mặt như những con chó bị cắt tai, ném ra giữa bọn gia nô cho chúng chửi mắng, làm nhục, cướp sổ gạo, bỏ đói, bắt đi cày ruộng, bắt phải phản bội bạn bè, phải bán danh dự, bán ngòi bút chỉ vì một chén cơm nguội.

Huy uống một lúc hai ly nước lạnh, nói:

-Con chưa từng nghe điều gì giống như thế bao giờ. Thất kinh khủng!

-Vậy thì nhân đây ba sẽ nói cho con nghe về chiến dịch Mậu Thân.

-Ồ, hình như con đã nghe nói về chiến dịch này. Nó xảy ra vào năm 1968 phải không ba?

-Phải. Người ta gọi đó là “Cuộc Tổng Tiến Công Và Nổi Dậy”. Con biết không? Chính ba và những người bạn của ba đã khóc cho các đồng đội của mình đã chết trong chiến dịch Mậu Thân ấy. Và cả trong chiến dịch càn quét sang Campuchia nữa. Một tướng về hưu đã nói với ba rằng số sĩ quan đã chết trong hai chiến dịch ấy còn cao hơn tổng số sĩ quan đã chết trong kháng chiến chống Mỹ. Tất cả chỉ vì cơn điên của lão. Lão đã tiến hành hai chiến dịch ấy vì muốn “tài năng hơn ông Giáp, nổi tiếng hơn ông Hồ”. Vì cơn điên của lão mà hàng triệu người đã chết, hàng trăm hàng ngàn gia đình phải tan nát, biết bao nhiêu làng xóm, thành phố đã bị tàn phá vì cái chiến lược sai lầm của lão.

Thiên hạ đồn rằng lão thuộc hoàng tộc nhà Nguyễn. Cũng vì lời đồn đại ấy mà khi còn ở trong rừng người ta gọi lão là “vương gia”.

Ngay cả cụ Hồ còn phải sợ cái lão vương gia chết tiệt ấy. Vào năm 1960 khi cụ Hồ bảy mươi tuổi, lão đã nhốt cụ trong một ngôi chùa mang bí số K5 ở thượng du Bắc Việt, suốt ngày đêm đều có mật vụ canh giữ.

-Nhưng rốt cuộc là lão đã làm gì ba?

-Thôi con à. Con không nên biết quá nhiều. Ba mệt. Ba muốn nghỉ một lát.

*

Những điều người cha nói ban sáng làm Huy thao thức. Đã gần 2 giờ khuya. Thành phố im lặng. Cậu uống một ly nước lọc rồi ra đứng ngoài ban-công. Trước mặt Huy là một nhánh sông phẳng lặng, từ đó đưa lại những tiếng rì rào của rừng dừa nước. Huy nhìn xuống khu vườn nhà mình và thấy đèn trong phòng ba còn sáng. Cậu nghĩ đêm nay ba cũng mất ngủ như mình và cậu muốn ghé thăm ông.

Cậu đi rất nhẹ, dừng lại một lát trước cửa phòng. Bỗng nhiên Huy nghe tiếng lên đạn. Cậu giật mình, nhìn vào lỗ khóa. Thấy cha mình đang ngồi trên ghế bành, trước mặt là một chai rượu uống dở và trên tay ông là khẩu K54.

Huy tông cửa vào.

-Ba làm gì vậy?

Mười Đạt giấu khẩu súng dưới nệm ghế. Huy bước tới, tước khẩu súng, bỏ vào túi quần.

-Có gì đâu. Người cha nói. Khẩu súng để lâu ngày rỉ sét, ba đem ra chùi lại.

-Ba đừng giấu con. Nhìn chai rượu và nhìn nét mặt ba con đã hiểu rồi.

 -Không có gì đâu. Con trả súng lại cho ba.

Huy móc súng ra. Kéo cơ bẩm. Một viên đạn văng ra nền nhà. Anh nói:

-Không ai chùi súng mà để đạn trong nòng. Sao ba lại có ý định tự sát? Hãy cho con biết đi.

Huy quỳ xuống ôm lấy người đàn ông gầy yếu và tuyệt vọng. Mười Đạt gần như run rẩy. Ông vuốt tóc chàng trai để lấy lại bình tĩnh.

-Huy ơi! Con có biết hôm nay mẹ con đi đâu không?

-Mẹ đi công tác Cần Thơ.

-Không phải đâu. Mẹ đang ở nhà lão vương gia.

-Nhưng mẹ con đến đó để làm gì?

-Mẹ con đã quan hệ với ông ta từ hồi ba còn nằm ngoài Côn Đảo.

Huy sửng sốt nhìn cha:

-Có chuyện đó sao? Con không tin đâu.

-Những đó là sự thực. Người ta nói lão có 30 bà vợ, mẹ con có lẽ cũng chỉ “ngồi ở hàng ghế dự bị”. Ngay cả khi ba ra tù, về sống chung với mẹ con, thì hai người vẫn quan hệ với nhau.

 -Có gì làm bằng chứng?

Ông Đạt đẩy cái ly về phía Huy:

-Rót cho ba.

Huy rót rượu cho ông. Ông nói:

-Ba có người quen làm tài xế trong tư dinh của lão nên mỗi lần mẹ con ngủ lại đó ba điều biết. Những chuyện như thế đã kéo dài trong nhiều năm.

-Thế vợ con lão đâu?

-Ở Đà Lạt.

-Nhưng lão không sợ thiên hạ dèm pha sao?

-Chỉ có thiên hạ sợ lão. Lão chẳng sợ ai.

Huy ôm lấy cha:

-Mặc kệ lão. Mặc kệ mẹ. Ba ơi! Con thương ba lắm. Hãy hứa với con là ba đừng chết nhé?

Lúc ấy có tiếng xe chạy vô cổng. Ánh đèn xe hắt lên cửa kính lấp lóa.

-Nó về đấy.

Mười Đạt nói và xách chai rượu ra ngồi ngay đầu cầu thang. Huy bước theo, ngồi xuống một bên. Cầu thang rất rộng nên hai người ngồi ở hai bên mà ở giữa vẫn còn một khoảng trống. Họ nhìn xuống bên dưới, chỗ khúc quanh. Và đợi. Đợi tiếng bước chân giữa khuya.

Nó rất rõ. Đó là tiếng gót giày. Tiếng gót giày chạm trên nền đá hoa cương màu đen trong một cái sảnh rộng, nghe rất âm vang, nghe như trong một vở kịch cung đình. Người đàn bà mặc đồ đen. Áo vét đen. Váy cũng đen. Từ phía trên nhìn xuống, thấy mái tóc dày rung động theo bước chân. Bà không hề biết đang có hai người đàn ông đang chờ mình ở đầu cầu thang phía trên. Bà bước chậm, có vẻ nghĩ ngợi, không để ý đến chung quanh. Nhưng khi đến khúc quanh, ngước lên, thì bà mới nhìn thấy hai người đàn ông đang án ngữ trước mặt như hai con nhân sư bằng đá của sa mạc.

Người đàn bà ngửi thấy cái mùi hình sự đang tràn ngập trong im lặng. Bà muốn nói một câu gì đó để giảm bớt căng thẳng nhưng cuối cùng lại chọn im lặng.

Mười Đạt ném câu hỏi của mình xuống đáy vực thẳm:

-Sao hôm nay bị lão đuổi về sớm vậy?

Giám đốc Thu im lặng. Không dám nhìn vào bốn con mắt đang chĩa vào mình. Bà vừa định đặt chân vào cái khoảng trống giữa hai người đàn ông thì chai whisky trong tay Mười Đạt đã vuột ra, rượu bắn tung tóe lên ngực áo người đàn bà. Chai rượu đập xuống mấy bực cấp, tiếng vỡ của thủy tinh đanh và sắc, chém vào sự im lặng một nhát bén ngót như đường kiếm chớp.

Người đàn bà bước nhanh vô phòng riêng, đóng cửa lại. Huy đập cửa, gào lên:

-Con muốn gặp mẹ! Mở cửa!

Chỉ có im lặng.

-Hãy nói cho tôi biết, bà đi đâu?

Vẫn không có tiếng trả lời.

Huy rút khẩu súng của Mười Đạt, bắn một phát lên trần nhà. Chiếc đèn chùm rơi xuống vỡ loảng xoảng. Chàng trai bắn thêm một phát nữa và thả người phệt xuống sàn.

Thu tông cửa chạy ra, ôm lấy cậu con trai:

-Trời ơi! Con làm gì vậy?

Bà rờ rẫm trên ngực, trên mặt Huy xem có vết máu không nhưng chỉ thấy có nước mắt. Bà cũng khóc:

-Mẹ xin lỗi.

Huy chĩa mũi súng vào màng tang của mình:

-Mẹ hứa đi! Nếu mẹ còn quan hệ với thằng già ấy nữa thì con sẽ giết lão rồi con tự sát.

-Mẹ hứa. Mẹ hứa. Nhưng con ơi, câu chuyện này bên trong còn nhiều uẩn khúc, con không thể biết được đâu.

-Con không cần biết. Con chỉ cần mẹ giữ lời, nếu không mẹ sẽ phải trả giá.

ĐÀO HIẾU

(còn tiếp)

Advertisements

One comment on “MẠT LỘ 08 – Nghiệp chướng của Vương Gia

  1. Quyền uy trấn áp người Chồng?-Bất lực để Vợ tự tung tự tác?Con cái bất mãn bộc phát”Muốn biết hành động tối ám của Mẹ”-Với Mẹ,Cha sợ điều gì?Với Cha,.Mẹ chẵng quan tâm để ý…?”Gia đình như tù ngục”-con nghĩ…Thế rồi sự bứt phá xảy ra…Hành động xốc nổi của con đã…Diễn tiến câu chuyện vẫn còn ẨN SỐ?”Con hành xử với Mẹ cũng Lạ?Bởi:”Người Lớn giải quyết việc riêng?Con cái xen vào là chuyện không nên?”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s