Bù Khú Tiên Sinh (kỳ cuối) – VỀ ĐẤT

BK 17Bù Khú không có đồng hồ nên không biết mấy giờ, nhưng trời có vẻ đã khuya lắm. Ka Anh đang ngủ say. Than hồng trong bếp tuy được phủ một lớp tro mỏng nhưng vẫn ửng lên những đóm sáng. Ông ngồi tựa lưng vô khung cửa, nhìn xuống bãi cỏ trước nhà. Ánh trăng non rải một vùng sáng bạc mơ hồ tận những lùm cây đen. Trong vùng sáng hư ảo ấy ông nhìn thấy đốm mắt của những con thú nhỏ đi ăn đêm.

Ông uống hết chai rượu và lấy chai khác. Trong cơn say, ông thấy mình nhẹ tênh, thân xác như hư vô, như gió bụi. Tâm hồn ông rỗng không, đang tan biến, đang hòa nhập vào bóng tối.

Trong cái im lặng của đêm, ông nghe như có tiếng gọi mơ hồ của một người con gái, tiếng gọi ấy phát ra từ hướng ngọn đồi cỏ, nơi Đào đang yên nghỉ. Trước đây thỉnh thoảng trong những mùa trăng ông vẫn nghe tiếng gọi ấy, nhưng chưa bao giờ nó được truyền dẫn một cách bí nhiệm như lúc này.

Bù Khú cầm chai rượu bước ra ngoài, xuống cầu thang, đi lẩn vào đám cỏ may như một kẻ mộng du.

Ông đi mải miết trong bóng đêm, qua những đồi chè, những nương rẫy…

Chợt ông nghe tiếng súng nổ và tiếng những bước chân. Bù Khú ngồi thụp xuống, chui vào một hốc đá. Bất ngờ một đàn dơi từ đó túa ra như cơn lốc xoáy, kèm theo một rừng tiếng động hỗn loạn. Bù Khú ngã chúi xuống đất, chạm phải cái lưng của một người đang nằm sấp.

Bên ngoài hốc đá là một đám người nhốn nháo, hỗn loạn, đang xô đẩy nhau vì bị đàn dơi tấn công bất ngờ. Bọn họ cũng nằm rạp xuống, cong người lại, hai tay ôm đầu.

Bên trong, Bù Khú lăn ra khỏi cái xác. Ông dùng ngón tay đè lên động mạch cổ, thấy nó còn đập yếu ớt. Ông lật ngửa người ấy ra, sờ lên khuôn mặt đầy râu của gã, thấy còn chút hơi ấm.

Chòm râu quai nón của gã làm ông nhớ đến một người ông đã từng gặp. Ông hỏi:

-Fulro?

-Oui, c’est moi. Je viens d’ échapper de la prison mais ils m’ont poursuivi jusqu’ici. Je suis blessé par un coup de fusil.

-Où est votre blessure?

-À l’ épaule gauche. J’ai besoin de bandage hémostatique.

(-Fulro phải không?Vâng, tôi đây. Tôi vừa vượt ngục nhưng bị bọn họ đuổi theo đến đây. Họ bắn tôi bị thươngAnh bị thương ở đâu? -Ở vai trái, tôi cần cầm máu)

Bù Khú cởi áo ra cột vết thương cho anh ta nhưng máu vẫn chảy. Cổ họng anh ta khò khè, dường như muốn nói gì đó nhưng không thành tiếng. Bù Khú nói:

-Il faut sortir d’ici pour les premiers soins.

(-Phải rời khỏi đây để sơ cứu)

Ông ngồi dậy, vạch lá nhìn ra bên ngoài. Dưới ánh trăng mờ đục chỉ còn những đám sương mù. Đàn dơi đã biến mất. Những người lính cũng biến mất.

Bù Khú dìu người đàn ông bước ra khỏi hốc đá và ngạc nhiên thấy mình đang ở rất gần ngọn đồi nơi có nấm mồ của Đào.

Người đàn ông bước không nổi, thở hắt ra từng hồi, máu chảy ra hai lỗ mũi. Bù Khú bước loạng choạng lên dốc.

Cạnh nấm mồ của Đào có một cái cây lớn, Bù Khú định sẽ đến đó, đặt anh ta nằm xuống rồi đi mượn chiếc xe máy chở anh ta về nhà. Nhưng khi ông vừa đến chỗ gốc cây thì súng nổ.

Những loạt súng khô và lạnh được bắn ra từ những lùm cây.

Bù Khú quỵ xuống. Người Fulro thì ngã ngửa  trên cỏ, bất động. Bù Khú không biết mình bị thương ở đâu. Cơn đau cũng rất mơ hồ. Nhưng ông cảm thấy mình đang rơi vào một cơn mê sảng. Ông nghĩ rằng sẽ có nhiều tiếng chân người chạy đến nhưng chung quanh rất im lặng.

Dường như bình minh đang đến mặc dù sương mù vẫn còn. Bù Khú cảm thấy mình đang trôi vào một cõi nào đó, mơ hồ và đầy những ảo ảnh. Ông đang lạc vào một vùng đất xa lạ, một chốn nào đó rất tinh khiết, rất tĩnh lặng, không có âm thanh, không có mặt trời, không có cả loài người và muông thú. Đó là vùng đất của hoài niệm, của mong manh, lung linh…

Nấm đất bên cạnh ông cũng lung linh, được kết bằng một thứ cỏ dại, như mây, như khói. Mây giăng như áo lụa vẫy cánh trên khoảng trời rộng. Rừng như tạc vào sương mù, bồng bềnh những bóng lá sẫm màu.

Ông đặt tay lên nấm mộ và cảm thấy sự mềm mại của vùng bụng phẳng của cô gái trẻ. Lỗ rún sâu, như cái lúm đồng tiền hồn nhiên, thanh bình trong đêm trăng nơi chiếc võng treo trong khu vườn nhỏ. Đó là Đào. Vùng bụng phẳng như một bình nguyên hạnh phúc. Ngày ấy, ông vẫn thường áp mặt mình lên vùng bụng đó và đặt môi mình lên cái rún đó. Ông đã thấy mình trẻ lại. Và qua lỗ rún, người con gái đã truyền sức trẻ của mình vào trái tim đã mệt mỏi của ông. Ông đã sống mạnh mẽ qua những thử thách đau khổ, cay đắng của trần gian.

Ông đã từng đến đây, ngày và đêm, nhưng chưa lần nào ông lạc vào một cảnh giới mộng mị như hôm nay.

Đào ơi, chúng ta từ cõi nào đã hiện ra trên thế gian này, đã gặp nhau và yêu nhau như những đứa trẻ. Khi yêu con, chú đã vứt cái tuổi già của chú vào bãi rác, vứt xuống sông cho thủy triều đem ra biển. Chú đã thoát ra khỏi dây trói của thời gian và con đã đứng trong vầng sáng trẻ trung, níu lấy cánh tay của chú, lôi chú ra khỏi sự ngu ngốc của tuổi tác, sự bần tiện của lão hóa, đạp trên quy luật của trời chỉ để đến được khu vườn nghèo nàn nơi cái am nhỏ bên sông, chỉ để đến được buổi sáng lạnh lẽo hôm nay.

Ước gì chú có thể được gặp con lần nữa.

Đào ơi!

*

Khi mặt trời đã lên cao thì Ka Anh đến. Hoa Mười Giờ đang nở đỏ rực trên nấm mồ của Đào. Cô nhìn thấy giọt nước mắt của gã si tình già. Bù Khú nằm nhắm mắt, hai bàn tay gầy đặt trên những ngọn cỏ.

Ka Anh gọi:

-Bố già! Bố già dễ thương của em.

Nhưng Bù Khú đã bất động. Cô ngồi xuống nhìn sát mặt ông, thấy nó như tượng gỗ. Nó lạnh ngắt. Cô áp tai lên ngực ông. Nó đông cứng. Và máu đã khô đặc lại.

Rồi cô phát hiện đàng kia có một người đang nằm co quắp. Đó là một hình bóng quen thuộc nhưng giờ đã biến thành một gốc cây, một hòn đá.

Ka Anh ôm Bù Khú vào lòng như một người mẹ. Cô áp mặt mình vào mái tóc lốm đốm bạc của ông và ru ông bằng những giọt nước mắt im lặng.

ĐÀO HIẾU

(Tháng 12 năm 2011)

Advertisements

One comment on “Bù Khú Tiên Sinh (kỳ cuối) – VỀ ĐẤT

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s