SƠN LA, QUÊ HƯƠNG 1.400 TỶ – Học sinh trường tiểu học Nậm Ty B, xã Nậm Ty, huyện sông Mã, tỉnh Sơn La sống và học tập như thế nào?

Trường học vách nứa, nền đất

Nhà tranh vách nứa, nền đất có lẽ là tình trạng chung của nhiều ngôi trường khó khăn ở các huyện miền núi. Trường tiểu học Nậm Ty B cũng vậy, có 3 cơ sở thì chỉ có 1 điểm trường là khang trang hơn.

Thầy Vũ Đình Thanh, giáo viên của trường cho biết, mùa hè, một tuần lớp học phải tưới nước 2-3 lần vì nền đất đỏ vụn ra rất bụi. Nền đất này cũng không thể dùng chổi quét được mà chỉ tưới nước và tự tay nhặt rác.

Trường còn xập xệ tới mức, những hôm mưa gió, thầy cô phải cho học sinh chạy vào gầm bàn hoặc ngồi trốn tránh vào một góc vì sợ mái nhà rơi vào đầu.

Thầy giáo kể chuyện học sinh khóc đêm vì quá đói - 1

Lớp học xập xệ của trường tiểu học Nậm Ty B.

Đó là khó khăn chung của trường, còn với mỗi học sinh lại là những câu chuyện xúc động khác. Đa số học sinh ở đây là người dân tộc Thái, Khơ Mú có hoàn cảnh gia đình vô cùng khó khăn. Mùa đông các em không có quần áo ấm để mặc, thịt da thâm tím. Áo không cúc, chân không dép, quanh năm các em chỉ mặc một bộ đến lớp.

Theo chia sẻ của thầy Thanh, nhiều hôm buổi sáng trời lạnh quá, thầy trò phải đi kiếm củi về đốt trong lớp cho ấm. Khi mặt trời hửng lên mới bắt đầu học được.

Bên cạnh đó, do bản cách trường 8km nên trường đã huy động người dân làm tạm cho các em một gian nhà để có chỗ ngủ nghỉ. Năm học 2014-2015, có 11 học sinh nội trú. Tuy nhiên, cả tuần các em không biết đến miếng thịt. Thức ăn chủ yếu là do các em hoặc thầy cô xuống suối bắt cá.

Hành trang từ nhà đến trường của học sinh nơi đây chỉ là ít măng khô, cá khô bố mẹ gói cho. Có hôm thấy các em lấy cá khô bỏ vào nồi, cho mì chính và củ sả vào làm canh, thầy Thanh phải hướng dẫn nấu lại. Tuy nhiên, bữa ăn chính vẫn là ít cơm, muối ớt và măng.

Với thầy Thanh, có lẽ kỷ niệm nhớ nhất trong quãng đời làm giáo viên là lần mới về trường. Thầy bê mâm cơm đã ăn xong ra chỗ rửa bát. Chưa kịp rửa thầy đã thấy các em ra bốc thức ăn thừa ăn rất ngon lành. Từ hôm đó, các thầy cô trẻ mới về trường đều bảo nhau gọi học sinh nội trú lên chia sẻ miếng ăn cho các em bớt khổ. Thế nhưng, có hôm thầy Thanh phải giật mình vì tiếng khóc đêm. Tá hỏa chạy sang xem có chuyện gì xảy ra, thầy Thanh mới biết vì đói quá các em không ngủ được nên ôm nhau khóc. Lúc đó thầy lục các phòng dậy xem còn gì ăn để cho học sinh

Thầy trò không ngừng cố gắng

Các thầy cô ở đây cũng vô cùng vất vả để đến trường dạy học. Vượt 3-4 km đường rừng từ khu tập thể giáo viên đến các cơ sở, thậm chí nhiều hôm mưa to các thầy cô phải đi bộ đến trường. Có không ít đoạn đường nhỏ hẹp các thầy cô buộc phải vượt qua như đoạn hai xe máy đi ngược chiều không tránh được nhau hay có đoạn gồ ghề, trơn trượt phải những người thật vững tay lái mới không bị ngã.

Thầy giáo kể chuyện học sinh khóc đêm vì quá đói - 2

Con đường đến trường dạy học của các thầy cô trường tiểu học Nậm Ty B.

Không dừng lại ở đó, hình ảnh “ám ảnh” không ít thầy cô ở thành phố là cây cầu cheo leo bắc qua suối. Do làm từ các nan tre, luồng nên chỉ được 2-3 tháng cây cầu đã bị rách toác rất nguy hiểm.

Thầy cô là vậy, các em học sinh cũng gian nan không kém. Hầu hết các em học sinh nơi đây phải đi bộ từ 2-8km đường rừng để tới trường. Nhiều em đi được nửa đường phải ngồi nghỉ lại để ăn trưa.

Còn có em nhà xa nhất đi bộ từ mờ sáng nhưng có hôm đến lớp thì lớp đã học được 3, 4 tiết.

Thế nhưng cả thầy lẫn trò đều quyết tâm không bỏ lớp, bỏ trường. Thực tế ở trường đã ghi nhận nhiều tấm gương hiếu học mà đến các thầy cô cũng phải nể phục. Như em Lò Văn Thưởng, năm nay học lớp 5. Em bị khèo chân, một mình lầm lũi thậm thọt đi học sau các bạn. Hàng ngày em đi học quãng đường 2km, nhưng sang năm học mới này, Thưởng phải đi bộ quãng đường dài tới 6km. Khó khăn là vậy nhưng em vẫn cố gắng học tốt.

Thầy giáo kể chuyện học sinh khóc đêm vì quá đói - 3

Học sinh xuống trường phải nghỉ dọc đường để ăn trưa.

Thầy giáo kể chuyện học sinh khóc đêm vì quá đói - 4

Học sinh thiếu thốn quần áo, sách vở nhưng vẫn chăm chỉ tới trường.

Thế nhưng, đối với học sinh nơi đây, khó khăn về bữa ăn có lẽ không bằng “đói chữ, đói sách”. Cả năm học gia đình các em không có tiền mua sách và đồ dùng học tập, các thầy cô phải huy động nguồn lực để hỗ trợ các em. Mỗi khi được tặng dù chỉ là cây bút, quyển vở, các em cũng thích thú, vui mừng và khoe ngay với bố mẹ.

Khó khăn, thiếu thốn của các em cũng là điều trăn trở của thầy Thanh cùng toàn thể các thầy cô nơi đây. “Mình khổ bao nhiêu cũng có thể khắc phục được, chỉ mong các em có đủ quần áo, sách vở để được tiếp tục đến trường”, thầy Thanh ngậm ngùi chia sẻ.

Thứ Tư, ngày 05/08/2015 09:21 AM (GMT+7)

Nguồn: KHÁM PHÁ

Advertisements

2 comments on “SƠN LA, QUÊ HƯƠNG 1.400 TỶ – Học sinh trường tiểu học Nậm Ty B, xã Nậm Ty, huyện sông Mã, tỉnh Sơn La sống và học tập như thế nào?

  1. Thực ra, đất nước mình còn nghèo, nhưng không phải đến nỗi các em học sinh không có miếng cơm, không có nơi học. Nếu nhà nước có kế hoạch hơn, căn cơ hơn, quan tâm đến sự học, chắc chắn việc giải quyết nơi ở, chốn học cho học sinh vùng sâu vùng xa sẽ được cải thiện rất nhiều.
    Tư duy “dự án” đang là vấn nạn làm kiệt quệ ngân khố quốc gia, đang đẻ ra hàng loạt dự án dự án đầu tư bất hợp lý; hàng loạt công trình trăm tỷ, nghìn tỉ được xây dựng chỉ để rải tiền, đang là một kênh chảy tiền vào túi các nhóm lợi ích, và cá nhân.
    Một trong những dòng chảy tiền vô tội vạ đó là các công trình, sự kiện mang danh văn hóa . Đâu đâu cũng nhà lưu niệm, nhà tưởng niệm, nhà bảo tàng và tượng đài các vị tiền bối cách mạng… Tháng nào củng kỷ niệm này, fectivan nọ…Hàng núi tiền đổ ra, để rồi năm một vài lần vài vị chức sắc vãng lai thăm thú, còn nhân dân chẳng ai đoái hoài bởi hơn ai hết dân hiểu đó là nơi vô bổ và thiếu văn hóa nhất đồng thời họ biết nguyên nhân vì sao mà người ta không tiếc đất, tiếc tiền để làm các công trình hoành tráng bề thế đến thế.
    Chỉ cần một tỷ, sẽ có 10 phòng học khang trang, chỉ cần 100 tỷ có thể giải quyết triệt để phòng học tạm cho một huyện miền núi nhưng người ta lại đầu tư nghìn tỷ cho một tượng đài.
    Là người ít quan tâm đến chính trị nhưng mỗi lần nghe đến một ngày lễ kỉ niệm, một fectivan, xây mới một tượng đài lại xót xa vì biết hàng trăm, hàng nghìn tỷ chuẩn bị đem ra đốt: Xót tiền dân

  2. Tồi vốn đã ít thời gian để giải quyết công việc của minh, nhưng cũng không thể không giành thời gian cho biết chút về xã hội, vì đó là sự quan tâm đến đồng loại của một con người. Rất bức xúc và sót xa cho các điều như thế này. Làm sao kể hết, Chúng ta đang tự đi vào ngõ không có đường thoáng để cẩ dân tộc đang lâm vào cảnh chậm phát triển nói cho lịch sự là đang phát triển. Vì sao lâm nỗi này chính là cốt lõi của vấn đề. Nếu không suốt ngày chúng ta bức xúc và ca thán, bịt lỗ này nó thủng lỗ khác, ông cha ta vẫn dùng một câu “bắt cóc bỏ đĩa”. Con người giống con vật ở chỗ cũng đều có nhu cần ăn uống và thỏa mạn như cầu làm cho bản thần mình thỏa mạn tự nhiên. Nhưng khác con vật ở chỗ cần nhu cần hiểu biết đó là học, cao hơn là từ đó làm việc có ích cho bản thân và cộng đồng để tự nuôi sống mình trên cơ sở đo. Cao hơn nữa là được cống hiến sức lao động của mình cho cộng đồng. Và cao hơn đó là sáng tạo ra những điều mới mẻ để cống hiến nhiều hơn cho Nhân Loại. Để lại những ký ức không phai trong cộng đồng và Nhân loại. Không phải ai cũng làm được tất cả những điều đó. Nhưng có ít người trong đó có các chính trị gia có thể làm được nếu có tài năng thật sử và một đạo đức tốt. Nhưng tôi thấy nhiều người chỉ có nhu cầu thứ nhất đó là sinh tồn. Vậy họ chỉ ngang hàng với các sinh vật nói chúng. Vâng thật là dâu đớn.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s