ĐÀO HIẾU – Bi kịch của thiên tài

MTE5NDg0MDU0OTMwNjg3NTAz

Khổng Tử

LTS: Nhân vụ xây văn miếu Khổng Tử ở Vĩnh Phúc, xin mời tham khảo mấy suy nghĩ về Khổng Tử.

Khổng Tử và Các-Mác đều là triết gia. Cả hai đều muốn áp dụng học thuyết của mình cho cả thiên hạ. Cái “thiên hạ” của Khổng Tử là tập thể các nước thời Xuân Thu còn cái thiên hạ của Mác là các nước nghèo trên thế giới.

Cả hai đều không câu nệ đến vấn đề biên giới, dân tộc, mà có tham vọng dùng học thuyết của mình để mưu cầu hạnh phúc ở bất cứ nơi đâu.

Và cả hai đều đã thất bại thê thảm.

Tại sao?

*

Con người có hai BẢN NĂNG GỐC. Freud gọi bản năng thứ nhất là tính dục  (libido), và La Rochefoucauld gọi bản năng thứ hai là lòng ích kỷ  (egoism).

Lòng ích kỷ khiến con người luôn hướng về “tư hữu”. Bản năng truyền giống khiến con người luôn hướng về “sắc dục”. Hai thứ bản năng ấy chi phối mọi sinh hoạt, mọi suy nghĩ, mọi hành động, mọi cảm xúc của loài người.

Mác muốn xóa bỏ “tư hữu”, tức là muốn đánh vào cái bản năng gốc quan trọng của con người.

Khổng tử cũng mắc sai lầm tương tự khi muốn dùng “lễ nhạc” để trị thiên hạ trong khi thiên hạ đang đói rách, đang tranh dành miếng ăn mà chém giết nhau cuồng loạn trong thời Xuân Thu. Đó là thời đại mà giới cầm quyền các nước toàn là bọn hôn quân vô đạo, con giết cha, vợ giết chồng, cha con loạn dâm, cái bản năng “tính dục” và bản năng “giành ăn” hoành hành dữ dội chưa từng thấy.

Nếu như Mác muốn tiêu diệt lòng hám lợi của nhân loại thì Khổng Tử muốn dùng lễ nhạc để “bình thiên hạ”, ngăn chặn chiến tranh, đó là vì ông chưa được nghe câu nói của họ Mao : “Chiến tranh là trường cửu, hòa bình chỉ là tạm thời.”

Và ông cũng không nhìn thấy được sức mạnh ghê gớm của cái “tính dục” nên mới có chuyện đang lúc Khổng Tử và vua quan nước Lỗ cúng tế, thực hành Lễ Nhạc thì vua Lỗ lẻn về cung để du hí với mấy nàng kỹ nữ mà nước Tề vừa đem tặng, khiến Khổng Tử thất vọng ê chề, phải bỏ nước Lỗ mà đi.

Cả Mác lẫn Khổng đều thất bại vì có tham vọng điên rồ là xóa bỏ những bản năng gốc của con người.

Không ai có thể xóa bỏ được chúng vì chúng do ông trời tạo ra, chúng là bản chất, là máu thịt, là lẽ sống của nhân loại.

Bản chất của con người cũng giống như dòng sông: chúng ta không thể xóa bỏ một dòng sông được mà chỉ có thể uốn nắn dòng chảy của nó để nó biến thành nguồn nước tưới ruộng đồng, biến thành nguồn điện năng phục vụ đời sống. Nếu chúng ta tìm cách san lấp nó, nó sẽ chảy sang hướng khác, biến thành lũ lụt hủy diệt môi trường, hủy diệt con người.

Đáng buồn là cả Mác lẫn Khổng đều không biết điều đó.

Khổng Tử là một thiên tài nhưng ông không hiểu được một câu nói rất bình dân, rất đơn giản là: “phú quý sinh lễ nghĩa” chứ không phải lễ nghĩa sinh phú quý. Muốn có lễ nghĩa chỉ cần làm cho dân giàu. Nếu để dân nghèo thì “bần cùng sinh đạo tặc.”

Mác cũng là một thiên tài nhưng ông ta cũng không hiểu được một câu châm ngôn rất mộc mạc của chị tiểu thương ngoài chợ: “đồng tiền đi liền khúc ruột”. Câu nói ấy phải được hiểu: “tư hữu là mạng sống của con người.” Vậy muốn cho con người sống cho ra sống thì phải giúp họ tạo ra nhiều “tư hữu” chứ không phải tìm cách tiêu diệt “tư hữu”.

Lịch sử Việt Nam đã chứng minh là khi tiêu diệt tư hữu của nhân dân thì người ta lại tập trung tư hữu vào một nhóm người cầm quyền.

Cả hai nhà tư tưởng lớn của nhân loại sở dĩ đều thất bại ê chề vì đã không hiểu gì về cái “bản năng gốc” của nhân loại.

Có thể có người bỉu môi cho rằng “lòng ích kỷ” và “tính dục” không phải là bản chất của con người mà chỉ là “thú tính” cho nên cần phải ngăn chặn nó.

Xin thưa, đó không phải là thú tính. Đó là bản chất của muôn loài, bao gồm cả con người. Nhưng vì con người có trí tuệ vượt trội các động vật khác nên biết cách “thăng hoa” (sublimer) những bản chất ấy.

Nếu chúng ta đi sâu vào những lý giải của La Rochefoucauld thì lòng ích kỷ cũng chính là cội nguồn của “tình mẫu tử” của “từ thiện” của “lòng bác ái”. Và cái tính dục của Freud cũng bỗng chốc mang vẻ đẹp huyền ảo của tình yêu. Đó là điều mà Freud gọi là sublimation.

Chính vì không hiểu “sức mạnh không gì ngăn cản nổi” của hai thứ bản năng gốc ấy nên cả Khổng lẫn Mác đều đã gây ra những hậu quả bi thảm:

Khổng Tử muốn xây dựng một nhân loại thái bình sung túc trong đó vua tôi và thần dân đều lấy lễ mà sống với nhau chứ không dùng đến chiến tranh chém giết lẫn nhau nhưng trên thực tế thì các chính quyền phong kiến lại dựa vào những ý niệm về trung quân ái quốc, về tam cương ngũ thường để gây chiến tranh khắp nơi, chém giết lẫn nhau, triều đình thì vô đạo, loạn dâm, hoàn toàn đi ngược lại với chủ trương “Lễ Nhạc” của Khổng Tử.

Khổng Tử từng bị các đại thần nhà Chu đuổi đi, ông sang Tề cũng bị Án Anh tìm cách từ chối, ông trở về nước Lỗ tiếp tục dạy học. Ở Lỗ ông từng làm quan phụ trách việc xây dựng gọi là Tư Không. Sau đó vua Lỗ ham mê tửu sắc không lo việc nước, Khổng Tử can ngăn không được liền cùng các học trò bỏ đi, hy vọng tìm được cơ hội thực hiện chủ trương chính trị của mình. Tuy nhiên đó là thời đại chiến tranh liên miên nên chuyện lễ nhạc của Khổng Tử không ai để ý tới. Một lần ông và các học trò bị quân nước Trần vây khốn phải nhịn đói mấy ngày, sau nhờ quân nước Sở đến giải vây, tưởng được trọng dụng nào hay vua Sở chết đột ngột, triều thần nước Sở lại đuổi Khổng Tử đi.

Mác cũng vậy: ông muốn xóa bỏ áp bức bất công, muốn tạo dựng một thế giới đại đồng không có nạn người bóc lột người nhưng thực tế học thuyết của ông lại đẻ ra những chính quyền áp bức, tham nhũng tràn lan bất kể nhân cách… như trường hợp chính quyền Stalin, Bắc Triều Tiên, Mao Trạch Đông, Pol Pot… Cả hai học thuyết đều đẻ ra những nhà nước đi ngược lại ý muốn của người khai sinh ra nó.

Cả hai học thuyết đều rất đồ sộ nhưng chỉ là những tòa lâu đài không có nền móng.

Hơn 2500 năm trước Khổng Tử đã chết trong buồn khổ.

Lúc lâm chung, ông đã nói với các đệ tử:

-Suốt đời ta mơ một thế giới đại đồng, mơ về một xã hội trong đó mọi người thương yêu nhau, không dối trá, không trộm cắp, ra đường thấy của rơi không nhặt, tối ngủ không cần đóng cửa…”

Hơn 2500 năm sau Mác cũng từng có những giấc mơ như vậy. Và nếu còn sống đến ngày nay chắc ông cũng sẽ ê chề vì cái di sản kinh hoàng mà mình đã để lại.

KẾT LUẬN: Bản chất của con người là “tư lợi” và “ái dục”. Đó là hai dòng cuồng lưu rất dũng mãnh. Xây dựng xã hội con người không phải là san lấp hai dòng cuồng lưu ấy mà là biết cách sử dụng nó. Kẻ nào đi ngược lại điều ấy sẽ chỉ gây ra những tàn phá khủng khiếp mà thôi.

ĐÀO HIẾU

Advertisements

14 comments on “ĐÀO HIẾU – Bi kịch của thiên tài

  1. Bài viết quá hay và phân tích chí lý. Vậy nên những kẻ muốn dùng mấy cái nghị quyết và mấy “tấm gương đạo đức” hòng cải tạo xã hội là những kẻ ngu xuẩn nhất trên đời.
    Cũng chính vì vậy mà tôi không đồng ý với cái “tit” của tác giả là “Bi kịch của thiên tài”. Không, họ không phải là thiên tài. Họ chỉ là những người mơ ước vĩ đại và trình bày được những mơ ước đó trên nền của khối kiến thức khá lớn so với người cùng thời. Họ được tôn vinh vì đại đa số những người sống trên đời cũng cứ mơ ước hoài giống họ, muốn 1 thế giới toàn những điều thuận lợi.

  2. Giàu nghèo thường ”đối chọi”!Là đề tài đào xới…Thiên hạ MUỐN-Hết nói…!?Thiên tài cũng thế thôi!”MUỐN”là Gốc con người LÈO LÁI MUỐN mới Người?Mới đường lối An Vui Thỏa lòng ta lòng người?

  3. TQ lấy Khổng Giáo làm phép trị nước nên xã hội đình đốn suốt 2 ngàn năm. Các nước CS lấy chủ nghĩa Marx làm “kim chỉ nam” nên xã hội loạn lạc vô đạo đức. Đào Hiếu nói hoàn toàn đúng.

  4. “Đáng buồn là cả Mác lẫn Khổng đều không biết điều đó.”
    Cả bài rất tuyệt, trừ câu vừa dẫn. Đúng ra, đáng buồn là có quá nhiều người tin vào Marx và bắt những người khác tin theo. Nếu chỉ có 2 người sai, còn những người khác không tin thì đâu đến nỗi!?

  5. Pingback: Bi kịch của thiên tài | Nhận thức là một quá trình...

  6. Đáng tiếc, nước ta đều dính phải 2 ông này. Thời gian ảnh hưởng của Mác mới chỉ bằng 1/10 so với Khổng. Nhưng này Không lại quay lại dưới những hình thức viện Khổng, văn miếu…. Chắc khi nào 2/3 dân ta nhận ra điều này thì may mới khá được!

  7. Trong kinh Pháp Cú có ghi lời đức Phật:
    – “Vui thay chúng ta sống, không gì gọi (là) của ta, Ta sẽ hưởng hỉ lạc, như chư thiên quang âm” (PC. 200)
    – “Hãy cầu vui niết bàn, bỏ dục không sở hữu., kẻ trí tự rửa sạch, cấu uế từ nội tâm” (PC.88)
    Thế ra ông Phật cũng mơ hồ cưỡng lại hai dòng cuồng lưu dũng mãnh mà trời đã ban cho con người.

    • Theo tôi thì Phật nói về chuyện tu hành, chuyện đắc đạo. Còn Marx và Khổng Tử thì nói chuyện trị quốc, bình thiên hạ. Phật dạy người ta đứng ngoài hai dòng cuồng lưu đó. Còn Marx và Khổng thì xông vào chúng một cách vụng về nên bị chúng cuốn đi.

  8. Như vậy, thiết nghĩ, tựa bài viết này cần phải rename lại thành ‘Ảo tưởng thiên tài – Bi kịch dân đen’ mới đúng, Bởi ngay cả như nếu cuối đời Khổng Tử & K.Marx có bị ‘dày vò’ bởi những sai lầm thì nỗi khổ ấy cũng chẳng đáng là gì so với bi kịch họ gây ra cho hàng triệu dân đen khắp nơi.

  9. Pingback: Bi kịch của thiên tài | Quảng Ngãi Nghĩa Thục

  10. Tại sao ta lại cứ thích gán cái mác “thiên tài” cho C Mác hay Khổng Tử?
    Thiên tài là người thấu hiểu được những điều cốt lõi, đâu phải người có đầu óc lệch lạc, như Hít le, Lê nin, C Mác, Polpot…?

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s