Truyện dài ĐỐT ĐỜI – Trích đoạn 02: ÔNG GIÀ, CÔ GÁI VÀ CON CHÓ

ĐỐT ĐỜIVân đi ra hướng bờ sông và chính con chó đã dẫn cô đến cái ghế đá đêm nào cô gặp ông già ở đó. Cô ngồi xuống, tự trấn tĩnh mình bằng một điếu thuốc.

Cô bấm điện thoại. Chuông đổ lần thứ tư thì có người bắt máy.

-A lô! Em Vân nè.

Cô cảm nhận sự vui mừng khôn xiết trong giọng nói của ông.

-Trời ơi Vân! Sao em bỏ anh lâu vậy?

-Em sẽ không bao giờ bỏ anh nữa đâu. Ngay bây giờ anh hãy đến đây với em. Em sắp chết rồi. Hãy đến đây cứu em. Đến ngay bây giờ.

Vân lấy một phòng nhỏ ở khách sạn. Nhân viên tiếp tân nhìn con chó Vân đang bế trên tay, nói:

-Không thể đem chó lên phòng được chị ơi.

-Không sao đâu mà. Tôi chỉ ở tạm qua đêm thôi. Giờ này có ai kiểm tra đâu mà anh sợ.

Và cô giúi vào tay anh ta tờ giấy một trăm ngàn rồi ẵm chó đi lại thang máy.

Con chó chạy lăng xăng trong phòng nhưng nó không sủa. Cô nằm nghỉ được một lát thì dưới sảnh gọi điện thoại lên.

-Có người đàn ông muốn lên phòng, chị đồng ý không?

-Được. Anh cho lên đi.

Khi ông bước vào thì con chó sủa. Nhưng khi nó thấy Vân ôm chặt lấy ông ngay tại cửa phòng thì nó ngừng sủa.

Ông giữ cô thật lâu trong vòng tay mình, cảm nhận sự mỏng manh, tiều tuỵ của thân xác cô sau lớp vải.

-Sao ốm quá vậy? Em bị bệnh gì?

Hai người ngồi xuống giường, ông nhìn thấy trên cổ cô những vết bầm do cạo gió. Hai cánh tay khẳng khiu, da khô và sạm màu. Đó là một Thuỳ Vân xơ xác, một đám mây rũ ngang trời, một đám mây sũng nước và sắp khóc.

Ông cầm cổ tay cô, xắn tay áo cao lên, lật qua lật lại. Vân hỏi:

-Anh muốn tìm vết kim tiêm phải không? Em không chơi thuốc phiện đâu.

-Sao em xuống sắc quá vậy. Trông em như một người nghiện.

Vân nằm xuống giường và kéo ông nằm bên cạnh. Con chó cũng nhảy lên. Vân nói: “Để em xích nó lại.” Nhưng ông bảo cứ để nó nằm bên cạnh mình và ông vuốt ve nó.

Một ông già sáu mươi tuổi nằm giữa một cô gái hai mươi lăm tuổi và một con chó. Đó là cảnh gì vậy? Cảnh ở thiên đường hay địa ngục? Hay chỉ là một ảo ảnh phù du giữa chốn hồng trần?

-Em vừa trải qua chuyện gì? Sao em gọi anh đến để cứu em.

-Không biết sao đêm nay tự nhiên em thấy hoảng sợ.

-Sợ điều gì?

-Em sợ là đã quá muộn rồi. Em nghiện ma tuý nặng lắm rồi anh ạ. Không có cách gì bỏ được. Chưa bao giờ em sợ như đêm nay. Trời ơi, tại sao em lại lâm vào hoàn cảnh này?

-Nhưng đó là thứ ma tuý gì vậy?

Vân rướn người với tay lấy cái giỏ xách trên đầu giường, lôi ra một gói nylon nhỏ bên trong có những tinh thể như đường phèn.

-Cái này là ma tuý tổng hợp. Nó mạnh gấp mười lần thuốc phiện. Anh biết không, có những ngày em chơi đến ba cữ tức là ba gói như thế này. Mỗi gói một triệu đồng.

-Em lấy tiền ở đâu?

Vân ôm chặt lấy ông, khóc nức nở.

-Đó là bi kịch. Đó mới chính là bi kịch.

Ông đủ thông minh để hiểu bi kịch ấy. Ông hôn lên cổ cô, môi ông chạm vào những giọt nước ấm và mặn. Ông nói:

-Vân ơi! Phải về với gia đình thôi em ạ. Chỉ có gia đình mới cứu được em. Anh cũng không cứu được em đâu. Ngày nào em còn ở Sài Gòn thì em không thể nào thoát khỏi tay nó. Ngay ngày mai em phải về nhà dọn đồ. Anh sẽ đem xe đến đưa em về Gò Công.

-Anh đuổi em sao?

-Không đuổi. Nhưng em phải xa lánh cái môi trường này. Xa lánh đám người đó.

Vân im lặng. Rồi lại nói trong nước mắt.

-Nhưng em không thể đem cái tấm thân tàn này về quê, không thể đem cái con người nghiện ngập này về bêu xấu với hàng xóm láng giềng.

-Em phải cố gắng. Chỉ có em mới cứu được em thôi.

Vân không ôm ông nữa, cô nằm ngửa ra, nhìn đăm đăm lên trần nhà. Có một lúc dường như cô thiếp đi. Và ông cũng thiếp đi. Nhưng rồi một cái gì đó, một mùi gì đó làm ông thức dậy. Ông thấy Vân đang ngồi dưới nền nhà bật quẹt ga đốt phía dưới một tờ giấy nhôm lấy từ trong bao thuốc lá. Khói từ đó bốc lên và cô đưa nó vào sát mũi mình.

-Em làm cái gì vậy?

Cô gái giật mình buông rơi tờ giấy nhôm xuống đất.

-Em xin lỗi. Em không cưỡng lại được.

Ông ngồi xuống chiếc ghế dựa trong phòng. Ông ôm mặt. Không biết phải nói gì. Cuối cùng ông đành năn nỉ:

-Em hãy nghe lời anh. Ngày mai anh sẽ đưa em về quê. Chỉ thăm gia đình vài ngày thôi. Có được không?

-Được. Có lẽ em phải xa lánh nơi này. Cạm bẫy nhiều quá. Em rất sợ. Thôi, anh ngủ đi.

Ông ngủ. Nhưng cô gái thì không ngủ được. Cô nhìn ông và nhìn con chó nhỏ ngủ cạnh nhau.

Cô hút thuốc lá và chờ sáng.

Khi ông thức dậy, cô nói:

-Anh về lấy xe đi. Chúng ta đi Gò Công.

Ông vội vàng đi, không kịp rửa mặt.

Nhưng khi ông lái xe tới khách sạn thì cô gái đã đi rồi. Con chó nhỏ cũng đã theo chủ của nó.

ĐÀO HIẾU

BẠN MUỐN MUA “ĐỐT ĐỜI”?

Sách do nhà xuất bản Trẻ xuất bản và phát hành trên toàn quốc.

Bạn có thể mua sách tại các cửa hàng sau đây:
– Các cửa hàng sách thuộc hệ thống FAHASA trên toàn quốc.
– Cửa hàng sách 161B Lý Chính Thắng, Q3 TP.HCM
– Nhà sách Tiki
– Nhà sách Minh Khai 247 Ng Thị Minh Khai TP.HCM
– Nhà sách Huy Hoàng
– Nhà sách Tổng Hợp TP. HCM
– Nhà sách Nhân Văn
– Nhà sách Cá Chép
– Nhà sách Cửu Đức
– Nhà sách Phương Nam
– Và các nhà sách khác ở Bến Tre, Long An, Cần Thơ, Sóc Trăng, Tiền Giang và Hà Nội
NẾU MUA SỐ LƯỢNG NHIỀU BẠN CÓ THỂ LIÊN HỆ PHÒNG KINH DOANH nhà xuất bản Trẻ 161B Lý Chính Thắng Q3 TP. HCM. ĐT: 08.3931.6211 hoặc 0903.640.449.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s