Truyện dài ĐỐT ĐỜI – Trích đoạn 01: NGÁO ĐÁ

ĐỐT ĐỜILinh chạy chiếc Attila đi thẳng tới khách sạn Romance. Người khách hẹn cô ở phòng 401. Cô gõ ba tiếng, khách hé cửa ló mặt ra, hỏi:

-Có bao cao su không?

Linh nghe khách nói đúng mật khẩu nên bước vào phòng.

Không phải là một khách mà là hai người: một già một trẻ.

“Già” béo tốt, tóc muối tiêu, ria mép cũng muối tiêu, áo thun ba lỗ. “Trẻ” thì rúm ró ngồi ôm gối trong góc phòng, đầu đội mũ bảo hiểm. Thấy cô gái bước đến thì hét lên:

-Ném cái búa đi!

Linh sững lại, chạm phải một đôi mắt trắng dã, gần như không có tròng đen. Đó là đôi mắt của một con thú cùng đường, sợ hãi và điên dại.

-Ném cái búa đi!

-Búa nào? Linh hỏi. Có cái búa nào đâu?

Nhưng gã trai trẻ đã gục mặt xuống, hai tay ôm đầu. Nó nói như khóc:

-Xin tha mạng!

Lão già rót ly nước, hớp một ngụm rồi đặt  ly lên cái bàn đầu giường. Lão cằn nhằn:

-Có ai làm gì mày đâu. Chỉ giao hàng thôi mà.

Thằng bé xoay người, úp mặt vô tường, run lập cập. Chiếc mũ bảo hiểm trên đầu nó va vào tường kêu lịch kịch, lịch kịch.

Linh ngồi xuống giường. Ông già hỏi:

-Em biết hầu bàn không?

-Biết. Nhưng phải một “chai” em mới hầu.

-OK. Khoá cửa lại đi.

Nói xong ông già bày đồ nghề ra và nằm xuống. Linh rắc đá vào nỏ rồi đốt lên.

Lão hít một hơi dài tưởng như bất tận rồi nằm sải chân tay. Khi đã ém đủ hơi, lão nhả khói từng cụm từng cụm cho đến khi cạn sạch.

Tiếng lịch kịch của chiếc mũ bảo hiểm càng lúc càng dồn dập và kết thúc bằng một tiếng thét:

-Ném cái búa đi! Đừng đập đầu tui!

Lão già lim dim mắt. Lão nói:

-Mặc kệ nó. Nó đang ngáo đá đó. Lúc nào cũng tưởng đang có người đến giết mình. Nó không dám ngủ. Cũng không dám bỏ cái mũ bảo hiểm ra khỏi đầu. Và không dám rời tui nửa bước.

-Nó là đệ tử của ông hả?

-Con trai tui đó.

-Thằng nhỏ  tiêu rồi. Linh nói và cười. Tiếp tục đọc