Tác phẩm ĐỐT ĐỜI sẽ được gởi thẳng tới nhà bạn

Bạn có thể ngồi nhà, đăng ký mua sách qua mạng VINABOOK.COM (theo đường link dưới đây). Khi đã vào trang web VINABOOK.COM, bạn nên thực hiện các thao tác sau đây:
1/ Đăng ký tên họ hay biệt danh, địa chỉ E.mail, địa chỉ giao hàng… theo hướng dẫn từ trang web.
2/ Khi đã đăng ký thành công (rất dễ dàng và đơn giản) bạn nên chọn phương thức thanh toán là TRẢ TIỀN MẶT KHI NHẬN SÁCH. Thế là xong.
ĐỊA CHỈ TRANG WEB vinabook.com NHƯ SAU:
http://www.vinabook.com/dot-doi-p63043.html
NẾU BẠN MUỐN MUA CÁC TÁC PHẨM KHÁC CỦA ĐÀO HIẾU XIN VUI LÒNG LIÊN HỆ VỚI TÁC GIẢ Đào Hiếu QUA ĐỊA CHỈ email: bukhutiensinh@gmail.com

Đốt Đời – Đào Hiếu – GIẢM 20%

Đốt Đời , Tác giả: Đào Hiếu , Nhà xuất bản: Nxb Trẻ, Nhà phát hành: Nxb Trẻ, Giá bán: 53,500 vnd, 

VINABOOK.COM|BY VINABOOK.COM – NHÀ SÁCH TRÊN MẠNG

Ngoài ra, nếu bạn không thích mua sách qua mạng, bạn có thể đến các hiệu sách gần nhà hoặc các cửa hàng sách trong hệ thống FAHASA trên toàn quốc.

ĐÀO HIẾU – Mặt Đất Vẫn Còn Rung Chuyển

MAT DAT RUNG CHUYEN amazon

Tuyển tập các bài tiểu luận chính trị và tạp văn của nhà văn Đào Hiếu do nhà xuất bản Chương Văn in. 
Sách do Amazon phát hành ngày 30/4/2015 tại Hoa Kỳ.

ĐÂY LÀ ĐƯỜNG LINK ĐỂ BẠN VÀO TRANG WEB AMAZON.COM TÌM CUỐN SÁCH “MẶT ĐẤT VẪN CÒN RUNG CHUYỂN” của Đào Hiếu.

http://www.amazon.com/s/ref=nb_sb_noss…

Rất mong được quý thân hữu trong và ngoài nước ủng hộ. Mọi thắc mắc xin gởi về địa chỉ: bukhutiensinh@gmail.com. Tác giả, nhà xuất bản và Amazon cám ơn quỳ vị độc giả.

NGUYỄN ĐÌNH BỔN – Những kẻ hèn nhát qua Nepal làm gì?

nepalThường thì trong các thiên tai lớn trên thế giới, thậm chí là cả nơi chiến trường, rất nhiều tình nguyện viên đăng ký để được đến nơi xảy ra thảm họa với tinh thần xã thân vì đồng loại. Họ có thể là sinh viên, người lính, nghệ sĩ, quan chức… Họ xin đến nơi có thể phải chết chỉ vì lòng thiện nguyện trong sáng của mình. Ở đâu trên thế giới cũng có những người như vậy, nhưng thật xấu hổ với “10 người của Hội chữ thập đỏ Việt Nam” đi học “kinh nghiệm ứng cứu động đất” nhưng khi gặp động đất cách 70km thì sợ hãi kinh hoàng. Hãy nghe ông Nguyễn Xuân Duy, 43 tuổi, thành viên của đoàn này kể như sau: “Mọi người lúc đó đang đứng trong sảnh khách sạn hoảng loạn, xô nhau chạy ra ngoài. Một số người thì sợ hãi chui xuống gầm bàn la hét. Anh Duy ôm đầu chạy ra khỏi sảnh thì thấy rất nhiều người nước ngoài lẫn dân bản địa tập trung ở bãi đất trống. Cứ khoảng 20 phút lại có một cơn dư chấn. Mỗi lần cảm giác mặt đất rung rung là mọi người lại hoảng loạn, la hét và chạy tìm chỗ đứng an toàn hơn. Ngày đầu tiên sau thảm họa, ai nấy đều căng thẳng”. Tiếp tục đọc

ĐÀO HIẾU – Huyền thoại QUỐC KỲ

Trong những ngày này, ra phố thấy chỗ nào cũng rợp cờ đỏ, chợt nghĩ không biết những người đi đường kia, những bạn trẻ kia sẽ nghĩ gì về lá cờ đó? Nguồn gốc nó từ đâu? Nó biểu tượng cho cái gì? Nó mang ý nghĩa nào? Bèn nhớ tới một bài viết của mình về những lá cờ đã từng bay trên bầu trời Việt Nam. Xin giới thiệu lại bài viết này vì tôi nghĩ rằng chắc vẫn có nhiều người chưa đọc, nhiều người chưa biết.

Mới đây, khi trên mạng xuất hiện nhiều bài viết, hình ảnh liên quan tới việc Trung Quốc xâm lăng Việt Nam ngày 17.02.1979 và việc nhà nước Việt Nam nhượng bộ quá nhiều khi ký hiệp ước về biên giới với Trung Quốc, có một bạn trẻ thường xuyên “chat” với tôi. Anh đang học thạc sĩ kinh tế, anh nói thẳng với tôi là anh có tham vọng chính trị vì “nếu không làm chính trị thì làm sao thay đổi cái xã hội thối nát hiện nay”.

Qua nhiều lần “chat” tôi thấy anh là một thanh niên đầy tâm huyết, giỏi ngoại ngữ và có kiến thức.

Có một lần tôi hỏi:

-Nhưng sao mỗi lần em xuất hiện trên mạng thì cái “avatar” của em lúc nào cũng là “cờ đỏ sao vàng”?

-Vì đó là cờ tổ quốc. Em muốn lá quốc kỳ luôn nhắc nhở lý tưởng “vì tổ quốc” của em trong học tập và rèn luyện để đạt mục đích của mình.

*

Dạo đó, đọc báo Tuổi Trẻ thấy có đăng hình và bài về một cụ già, sáng nào cũng mở đầu một ngày bằng cách đứng nghiêm chào cờ trong phòng riêng của mình. Cụ được ca ngợi như là một người yêu nước. Và trong một số cơ quan, người ta thường dùng hình ảnh của cụ để nhắc nhở cán bộ công nhân viên đừng quên lễ chào cờ mỗi sáng thứ 2 hàng tuần (có nơi là sáng thứ 2 đầu tháng).

Những người có suy nghĩ như chàng sinh viên và cụ già nọ hiện nay không phải là ít, và không phải chỉ có ở Việt Nam. Tôi từng thấy trên một website ở Mỹ có bài viết ca ngợi cờ vàng ba sọc đỏ với giọng điệu rất hùng hồn và cũng gọi đó là cờ tổ quốc.

HUYEN THOAI QUOC KYTiếc thay, trên cõi đời này chẳng hề có lá cờ nào gọi là “quốc kỳ” cả. Đó chỉ là một từ bị “áp đặt” bởi một chế độ chính trị đang cầm quyền tại một quốc gia nào đó.

Triều Nguyễn, quốc kỳ của Việt Nam là Long Tinh Kỳ, hình chữ nhật màu vàng, viền xanh lam, ở giữa có chấm đỏ. Về sau vua Hàm Nghi dùng lá cờ này để khởi nghĩa chống Pháp nên nó bị người Pháp bỏ, thay bằng Đại Nam Kỳ: nền vàng có vẽ hai chữ Hán (cách điệu): “Đại Nam”. Dưới thời chính phủ Trần Trọng Kim thì quốc kỳ Việt Nam đổi thành: nền vàng, ở giữa có hình quẻ ly màu đỏ (quẻ ly gồm 2 vạch liền hai bên, ở giữa là một vạch đứt)

Sau đó, quốc kỳ đổi từ màu vàng sang đỏ, ở giữa mọc lên một ngôi sao. Đó là “quốc kỳ” của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, còn “quốc Kỳ” của Việt Nam Cộng Hòa thì nền vàng ba sọc đỏ.

Vậy nếu quốc kỳ là “cờ tổ quốc” sao cờ miền Nam và cờ miền Bắc khác nhau, chẳng lẽ hai miền có hai tổ quốc? Có hai ông Lạc Long Quân, hai bà Âu Cơ? Chẳng lẽ lãnh thổ Việt Nam có hai chữ S? Tiếp tục đọc

NGUYỄN TRẦN SÂM – Điều kiện để chống tham nhũng

imagesTrong một xã hội mà tham nhũng đã trở thành quốc nạn, muốn chống được tham nhũng thì phải thế nào?

Trước hết, quá trình “chống” là một quá trình được thực hiện bởi một chủ thể, và nó nhắm vào một đối tượng. Đối tượng ở đây là bọn tham nhũng. Chúng gồm những quan chức có thực lực, nghĩa là nằm trong hệ thống gồm những kẻ có quyền chi tiền nhà nước và điều hành các nguồn vật lực. Khi tham nhũng đã thành quốc nạn thì bọn này có mặt khắp nơi trong các cơ quan nhà nước, đặc biệt là các cơ quan quản lý kinh tế. Với tình trạng tham nhũng như ở VN ta hiện nay, có thể tin chắc rằng đại đa số (nếu không phải 100%) quan chức nắm kinh tế đất nước đều tham nhũng.

Chủ thể của quá trình chống tham nhũng là một lực lượng khác. Lực lượng này hoặc nằm ngoài bộ máy nhà nước (nhưng khi đó nó phải là một lực lượng đối lập mạnh, thường là một đảng hoặc một liên minh các đảng đối lập), hoặc nằm ngay trong bộ máy nhà nước nhưng KHÔNG có chung quyền lợi với tập đoàn tham nhũng. Trong trường hợp thứ hai, lực lượng này nằm trong liên minh cầm quyền nhưng hoặc thuộc một đảng khác, hoặc trong cùng một đảng (cầm quyền) nhưng thực chất đảng này đã bị phân hóa nghiêm trọng, đến mức thành 2 tập đoàn mâu thuẫn gần như đối kháng với nhau.

Cũng có thể nói việc chống tham nhũng là một cuộc chiến giữa hai thế lực, và muốn sự nghiệp này kết thúc thắng lợi thì thế lực chống tham nhũng phải mạnh hơn thế lực tham nhũng.

Như vậy, điều kiện đầu tiên là phải có một thế lực rất mạnh, không chung quyền lợi, thậm chí mâu thuẫn với thế lực tham nhũng. Tiếp tục đọc

VNExpress – Động đất mạnh ở Nepal, hơn 1.000 người chết

Một trận động đất mạnh 7,8 độ Richter xảy ra ở Nepal hôm nay (thứ Bảy, 25-4-2015) khiến 1.130 người thiệt mạng và gây tàn phá rộng khắp. Động đất xảy ra vào 11h56 giờ địa phương tại Lamjung, Nepal.

Nhiều tòa nhà bị sập, gồm tháp cổ Dharhara nổi tiếng Kathmandu. Nhiều người kẹt trong đống đổ nát.

Lở tuyết ở núi cao nhất thế giới Everest, 18 người leo núi chết.

Nepal ban bố tình trạng khẩn cấp, kêu gọi quốc tế hỗ trợ.

Đây là trận động đất nghiêm trọng nhất ở Nepal trong hơn 80 năm qua.

 
  • 22h34icon

    Số người chết ở Nepal do vụ động đất lên tới 1.130, Reuters dẫn lời một phát ngôn viên cảnh sát nói. Trong đó, 634 người chết ở Thung lũng Kathmandu và ít nhất 300 người khác thiệt mạng tại thủ đô. Ngoài ra, Guardian cho biết xác 18 người leo núi đã được tìm thấy ở Everest sau khi trận động đất gây lở đất tại đây.

     
  • 22h10icon

    Tổng thống Pháp Francois Hollande hôm nay cho hay nước này sẵn sàng hồi đáp bất cứ đề nghị nào từ phía Nepal về “hỗ trợ và viện trợ”. Ông Hollande bày tỏ “sự đoàn kết của Pháp đối với chính quyền và nhân dân Nepal”, sau trận động đất gây tàn phá nặng nề, thông cáo từ Điện Elysee cho biết. 

     
  • 21h56icon

    BBC dẫn nguồn cảnh sát quốc gia Nepal cho biết 970 người đã thiệt mạng, hơn 1.700 người bị thương. Ít nhất 539 người thiệt mạng là ở thung lũng Kathmandu. Guardian cho biết 34 người ở bắc Ấn Độ, 6 người ở Tây Tạng và 2 người ở Bangladesh cũng thiệt mạng vì rung chấn lan từ Nepal. 

    Nhân chứng động đất Nepal: 'Ở đâu cũng thấy tiếng gào khóc'
    “Quá kinh hoàng”, “cảnh tượng thật hỗn loạn”, “ở đâu cũng thấy tiếng gào khóc” là những gì các nhân chứng miêu tả lại sau khi Nepal trải qua trận động đất mạnh nhất nước này suốt 81 năm qua.
     
  • 21h10icon

    AP đưa tin về tình hình trên núi Everest:

    Carsten Lillelund Pedersen, một người Đan Mạch leo Everest cùng Jelle Veyt, một người leo núi quốc tịch Bỉ, chia sẻ trên Facebook rằng họ đã ở Thác băng Khumbu, gần trại nền ở độ cao 5.000 m khi động đất xảy ra. Anh cho biết họ bắt đầu tiếp nhận những người bị thương, trong đó có một người gãy nhiều xương, bị thương nặng nhất.

    “Anh ấy bị lở tuyết cuốn phăng đi và gẫy cả hai chân. Với những trại gần nơi lở tuyết đổ xuống, những người dân tộc Sherpa của chúng tôi tin rằng có rất nhiều người có thể đã bị chôn vùi trong lều của họ”, anh viết. “Hiện có một dòng người ổn định rời khỏi trại với hy vọng sẽ được đảm bảo an toàn dưới núi”. 

    300.000 du khách nước ngoài ở Nepal khi động đất xảy ra
    Trận động đất lớn xảy ra hôm nay tại Nepal có thể đã đe dọa đến tính mạng của nhiều du khách nước ngoài đang tham gia leo núi tại nước này.
     
  • 21h05icon
    One C-17 Globemaster III has just taken off carrying 96 NDRF personnel and 15 tonnes of load.

    Ấn Độ đang gửi quân và hàng tới Nepal. Một máy bay C-17 Globemaster III của Ấn Độ hôm nay cất cánh, chở 96 binh sĩ và 15 tấn hàng. Ảnh: Times of India

     
  • 20h50icon

    Theo BBC, chính phủ Nepal vừa ban bố tình trạng khẩn cấp tại những khu vực chịu ảnh hưởng. “Chúng tôi cần hỗ trợ của các cơ quan quốc tế, có nhiều kiến thức và được trang bị tốt hơn để xử lý tình huống khẩn cấp chúng tôi đang đối mặt”, Bộ trưởng Thông tin Nepal Minendra Rijal nói. 

    tam-chan-4831-1429971575.jpg

    Vị trí động đất nằm gần biên giới với Ấn Độ, Trung Quốc. Đồ hoạ: BBC

    Tháp Dharahara, công trình tiêu biểu của Kathmandu trước và sau động đất. Ảnh:

    Tháp Dharahara, công trình tiêu biểu của Kathmandu trước và sau động đất. Ảnh: AP, EPA

    Nepal tan hoang sau động đất
    Nepal trở thành một đống đổ nát với hàng trăm người thiệt mạng sau trận động đất mạnh nhất xảy ra ở nước này nhiều thập kỷ qua.
     
  • 20h30icon
    con-nguoi-6498-1429970123.jpg

    Người đàn ông và người phụ nữ Nepal ôm nhau tại Quảng trường Durbar, Di sản Thế giới UNESCO, nơi bị tàn phá nặng trong vụ động đất ở Nepal. Ảnh: AFP

    nha-2432-1429970622.jpg

    Hiện trường sau thiên tai. Ảnh: AFP

     
  • 19h50icon

    “Số người chết vì động đất đã lên 876, trong đó có 524 người ở thung lũng Kathmandu”,AFP dẫn lời phát ngôn viên cảnh sát Kamal Singh Bam nói. “Nỗ lực cứu hộ đang diễn ra. Chúng tôi sợ rằng số người chết có thể gia tăng khi chúng tôi đào bới đống đổ nát”. 

    Trong khi đó, một quan chức Bộ Du lịch Nepal cho hay số người thiệt mạng vì lở tuyết trên núi Everest là 10. 

     
  • 19h34icon
    giai-cuu-5056-1429966595.jpg

    Một người đàn ông bị chôn vùi trong đống đổ nát được giải cứu ở Nepal. Ảnh: AFP

    Theo AP, số người chết vì động đất tại 4 nước và khu vực gồm Nepal, Ấn Độ, Tây Tạng (Trung Quốc) và Bangladesh là 718 người, trong số đó có ít nhất 688 người ở Nepal. Dựa trên quy mô của sự tàn phá, số người chết gần như chắc chắn sẽ tăng, Laxmi Dhakal, quan chức thuộc Bộ Nội vụ Nepal, nói. 

    Trên núi Everest, một vụ lở tuyết do động đất gây ra làm ít nhất 8 người chết, và nhiều khả năng con số còn tăng, bao gồm cả người nước ngoài và người dân tộc Sherpa. 

     
  • 19h32icon

    Hiện trường tan hoang sau động đất ở Nepal

    (Video: Reuters)

     
  • 18h34icon

    Con số người chết trong vụ động đất mạnh vừa tăng lên 688, Reuters dẫn lời một quan chức cấp cao thuộc Bộ Nội vụ Nepal cho biết. Trong số đó, 181 người thiệt mạng ở thủ đô Kathmandu. 

     
  • 18h27icon
    Nơi từng là tòa tháp cao tầng Dharahara. Ảnh: AFP

    Nơi từng là tòa tháp cổ Dharahara. Ảnh: AFP

    Trận động đất xảy ra ở khu vực nằm giữa thành phố Pokhara và thủ đô Kathmandu,Reuters dẫn thông tin từ Cơ quan Khảo sát Địa chất Mỹ (USGS) cho hay. Tâm chấn nằm ở độ sâu 2 km và đây là trận mạnh nhất ở Nepal trong suốt 81 năm.

    Một quan chức thuộc Bộ Nội vụ Nepal cho biết trên Indian TV số người chết đã tăng lên 618. Hầu hết nạn nhân ở Thung lũng Kathmandu.

    Bộ trưởng Thông tin Nepal Minendra Rijal cho biết “hư hại rộng khắp” ở vùng tâm chấn.

    Rất nhiều tòa nhà, trong đó có tháp cổ Dharahara nổi tiếng ở Kathmandu, bị sập, ít nhất 50 người mắc kẹt.

    Các thi thể đang được kéo ra từ đống đổ nát tại những toà nhà sập ở Kathmandu.

    Những nạn nhân bị gãy chân tay liên tiếp được chuyển đến viện chính ở Kathmandu để cấp cứu.

    Một nhân viên an ninh đứng trước ngôi nhà sập ở  Siliguri, Ấn Độ. Ảnh: Reuters

    Một nhân viên an ninh đứng trước ngôi nhà sập ở  Siliguri, Ấn Độ. Ảnh: Reuters

    Các tòa nhà bị sập ở Kathmandu nằm giữa những con hẻm chằng chịt và là nơi sinh sống nhiều đại gia đình. Một trận động đất 8,3 độ Richter năm 1934 ở quốc gia này từng cướp đi sinh mạng hơn 8.500 người.

    Kathmandu là nơi có nhiều ngôi đền Hindu cổ, làm từ gỗ. Các bức ảnh trên mạng cho thấy chúng chỉ còn là đống đổ nát, những vết nứt lớn xuất hiện trên đường.

    Động đất cũng gây ra một trận tuyết lở trên núi Everest khiến nhiều người leo núi hoảng hốt bỏ chạy.

    Chấn động còn được cảm thấy ở Pakistan, Bangladesh và thủ đô New Delhi cùng nhiều thành phố miền bắc ở Ấn Độ, kéo dài khoảng một phút. Các cửa sổ rung lắc mạnh và đường dây nóng của cảnh sát bang Bihar của Ấn Độ bị tắc nghẽn vì quá nhiều cuộc gọi.

    Thủ tướng Ấn Độ Modi cho hay nước này đang tìm hiểu thêm thông tin và nỗ lực tiếp cận những người bị ảnh hưởng cả trong nước lẫn ở Nepal. Ông Modi cũng đã triệu tập một cuộc họp cấp cao với các bộ trưởng và quan chức hàng đầu để đánh giá tình hình.

    ban-do-3342-1429964687.jpg

    Vị trí tâm chấn của trận động đất 7,8 độ Richter ở Nepal. Đồ họa: BBC

NGƯỜI MỸ ĐÃ GIẢI QUYẾT CHIẾN TRANH HAI MIỀN NAM BẮC NHƯ THẾ NÀO?

30-4-75VI ANH

LTS: Đọc xong bài này có lẽ những người cộng sản Việt Nam nên xem lại cách thức kỷ niệm ngày 30/4 /2015 và những năm sau này. Có lẽ chúng ta nên xử sự chừng mực và văn minh hơn, vì suy cho cùng, cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn vừa qua là một bi kịch lớn của dân tộc, một điều đáng tiếc, một trang sử buồn lẽ ra không nên có, một vết thương vẫn còn đang rỉ máu.

Trích …

Hoa kỳ và Việt Nam, hai nước đều có trải qua một cuộc chiến tranh giữa hai miền Nam Bắc. Hoa Kỳ dùng tình thương xóa bỏ hận thù để chấm dứt chiến tranh, để tác động tốt cho quân sĩ, để hòa giải dân tộc và để tái tạo nội lực quốc gia. Còn chính quyền Việt Nam đã dùng hận thù để chấm dứt chiến tranh, tạo thêm một cuộc “chiến tranh khác” trong thời hậu chiến bình yên, không súng nổ nhưng đầy tù đày, chết chóc, tỵ nạn. Đến nay oan nghiệt vẫn còn.
Năm 1994, tạp chí Readers Digest số 9/ 1994 có đi một bài đầy ý nghĩa: “Chiến tranh Nam Bắc Mỹ (1861-1865) — Ân Xá ở Appomattox (Mercy at Appomattox)”. Tác giả là một nhà khảo sử William Zinsser.

Cuộc chiến tranh Nam Bắc ở Mỹ từ năm 1861 đến 1865; ở VN, từ 1960 đến 1975. Số thương vong quân sự ở Mỹ gần 600.000 người trong vòng 4 năm; ở VN, không có số thống kê chánh thức nhưng ít ra cũng 3-4 lần nhiều hơn trong 15 năm.

Ở Mỹ lý tưởng tự do, chiến đấu giải phóng nô lệ Da Đen thắng. Còn ở VN, lý tưởng bảo vệ tự do, dân chủ, ở Miền Nam thua, chủ nghĩa Cộng sản ở Miền Bắc thắng. Nhưng khác biệt quan trọng và sâu sắc nhứt là hai bên Nam Bắc kết thúc chiến tranh giữa hai miền.

Sau khi thủ đô Richmond của Miền Nam mất, quân Miền Nam hết sức suy yếu, đói rách, một viên sĩ quan đề nghị với Tướng Lee, tư lịnh Miền Nam, phân tán và đánh du kích. Tướng Lee không đồng ý. Ông giải thích: Tiếp tục đánh nhau chỉ gây thêm đau khổ không cần thiết cho dân miền Nam. Tiếp tục đọc

NGÀY 30/4 CỦA PHẠM XUÂN ẨN- TG Nguyễn thị Ngọc Hải.

PHAM XUAN ANTác giả Nguyễn thị Ngọc Hải lại viết về PHẠM XUÂN ẨN. Bài báo tập trung vào việc nhận định việc ông ẨN giải cứu ông Trần Kim Tuyến trong ngày 30/4/1975. Theo tôi công trạng lớn nhất của PXA trong cuộc chiến 1954-1975 là ông PXA đã giúp cho Hà Nội hiểu chính xác Người Mỹ , từ đó đề ra được đường lối chiến tranh phù hợp. Còn lại chuyện ông PXA ra sức cứu ông Tuyến chỉ nhỏ bằng cái ” móng tay ” thôi. Măc dù chuyện này cũng làm cho PXA bị mất thêm niềm tin còn ít ỏi ở nhà đương quyền Hà Nội. Mời quý bạn xem bài báo hay của Nguyễn thị Ngọc Hải dưới đây.

NGÀY 30/4 CỦA PHẠM XUÂN ẨN
Nguyễn Thị Ngọc Hải

Tuần báo Newsweek đã miêu tả về ngày 29-4 của Phạm Xuân Ẩn – người được đánh giá là “nhân vật của Thế kỷ XX” một “Điệp viên hoàn hảo”, một “Người Việt trầm lặng” sau này mới rõ dần chân dung ông. Còn ngày 29-4 ấy trong một biến động được miêu tả là “cuộc tháo chạy tán loạn”, là ”Sài Gòn sụp đổ “, thì ông Ẩn đã làm gì?
Tờ Newsweek viết về việc Phạm Xuân Ẩn đã cứu trùm cảnh sát mật vụ của chế độ Sài Gòn, bác sỹ Trần Kim Tuyến, đi được chuyến bay cuối cùng di tản khỏi Sài Gòn như thế nào? “Tuyến sẽ bị giết chết nếu ông ta còn ở lại”, Newsweek viết.
Khi ông Tuyến cuống cuồng gọi điện cho Sứ quán Mỹ tìm sự giúp đỡ của CIA thì được trả lời là tất cả đã đi hết. Quá hoảng sợ lo cho tính mạng, ông quay lại tìm người bạn thân Phạm Xuân Ẩn, một phóng viên báo Time nhiều quyền lực và có mối quan hệ rộng vào bậc nhất Sài Gòn.. Ông Ẩn vội đưa Tuyến lên chiếc xe của mình tới Tòa Đại sứ Mỹ kiếm tìm cơ hội cuối cùng nào có được.
Nhưng cảnh tượng thật hãi hùng. Tòa đại sứ đông nghẹt những người cầu cứu hoảng loạn. Chiếc xe cũ Renault của ông Ẩn không sao len vào được… Gọi điện khắp các địa chỉ cần thiết khác trong thành phố, cuối cùng ông Ẩn liên lạc được với một nhà báo Mỹ có thể nhắn cho Tòa Đại sứ… Nhờ thế họ mới biết được còn chuyến di tản cuối cùng của CIA tại ngôi nhà của CIA ở đường Gia Long, nơi đã diễn ra biểu tượng cuối cùng của Sài Gòn sụp đổ.
Ở tòa nhà này, họ cũng suýt nữa thì trượt chuyến đi. Khi xe của ông tới nơi, cánh cửa thép của tòa nhà đã đóng lại để tránh dòng người có thể ập vào. “Đề nghị cho gọi ông Polgar”. Ẩn yêu cầu được gặp người sếp mà ông quen. Nếu gặp được Polgar chắc chắn ông ta biết được câu chuyện trầm trọng của ông Tuyến, sẽ giải quyết ngay. Nhưng người lính gác không chịu gọi.
Vừa may lúc vợ của người lính gác mua đồ ăn đến, cánh cửa hé ra cho bà ta vào. Thế là ông Ẩn một tay giữ chặt cửa, tay kia đẩy thật mạnh bạn mình vào lọt. Tờ Newsweek kết luận: “Thế là, vị trùm cảnh sát mật vụ Sài Gòn đã được một điệp viên của Hà Nội cứu thoát, leo lên mái nhà để lên máy bay đi di tản.”
Chuyện gì đã xảy ra sau đó? Vợ con ông Ẩn đã đi theo người của báo Time. Để rồi sau này lại phải vất vả mới về lại Sài Gòn. Chỉ còn mình ông ở lại vì chưa có mệnh lệnh nào. Ông không đi, bởi “ngoài việc đất nước đang sang giai đoạn mới, đã đẩy được người ngoại quốc chiếm đóng ra khỏi xứ sở, còn lý do nữa là mẹ tôi đã quá già yếu không thể đi được”. Đó là lời ông Ẩn trả lời phỏng vấn báo chí nước ngoài.
Vào năm 1992 khi tôi bắt đầu viết cuốn sách đầu tiên đưa Phạm Xuân Ẩn ra ánh sáng, mãi tới 10 năm sau mới in được, cuốn “Phạm Xuân Ẩn — Tên người như cuộc đời”, một công việc có ý nghĩa trong đời viết lách của mình, tôi đã phỏng vấn Phạm Xuân Ẩn về ngày 30-4 ở Sài Gòn.
Vì sao ông Tuyến lại rơi vào cảnh đó, khi mà ông ta là người đứng đầu bảng danh sách số người mà Mỹ phải đưa đi? Phạm Xuân Ẩn tả lại: “Ông ta là nhân vật thứ ba sau Ngô Đình Diệm, Ngô Đình Nhu. Làm giám đốc Sở Nghiên cứu Văn hóa Chính trị Xã hội, người Mỹ gọi là Sở Mật vụ. Trong suốt cuộc đời tôi hoạt động dưới vỏ bọc làm một nhà báo của Mỹ, ông mến tôi. Sau đảo chính Ngô Đình Diệm năm 1963, ông ta cũng bị bắt. Ông ta đi cùng chuyến máy bay với ký giả Stanley Karnow từ Hồng Kông về và bị bắt ngay trước mắt Stanley. Sau lúc ông bị bắt, tôi tới nhà thăm. Bả đang mang bầu. Vì sao ông ta kẹt lại khi vợ con ông ta đi cả rồi? Vì ông này ghét Thiệu. Trước giải phóng một tháng, ngay sau khi Đà Nẵng đã thất thủ, Tuyến vẫn đang trong một âm mưu lật đổ Thiệu để lập chính phủ mới.
Tối 1-4 bác sỹ Trương Khuê Quang, giám đốc trường Quốc gia Nghĩa tử, người trung gian của Tuyến đưa Tuyến đến gặp Trí Quang. Đêm mùng 3 rạng mùng 4 Thiệu bắt nhốt hết những phần tử âm mưu đảo chính, kể cả nghị sỹ, dân biểu, nhà báo.. Ông Tuyến vẫn nấn ná chờ vì nghĩ rằng Thiệu bỏ chạy sớm sẽ thả đàn em của mình ra… Nhưng mãi khi ông Hương lên rồi, ngày 26 mới thả. Ông Tuyến yên trí thế nào CIA cũng phải đưa mìh đi.”
Tướng Phạm Xuân Ẩn nhớ lại cảnh ông Tuyến chạy đến cầu cứu:
“Người cháu ông Tuyến – một viên thiếu tá – chở ông đến bằng xe Honda. Tôi giục nó về lo cho vợ con, để ông Tuyến lại. Tôi bắt đầu gọi điện. Kêu Tòa Đại sứ. Năm cái telephon tất cả. Sự thể diễn ra đúng như báo chí đã nói rồi.
Tuyến đi chuyến cuối cùng với ông Trần Văn Đôn. Ông Đôn cũng thảm, không sao chen lên được mấy chuyến trước. Con ông phải động viên “Ba, ba đừng bỏ cuộc.” Cô bí thư của ông Polgar chủ nhiệm CIA tên là Hà Hiếu Lang, em đại tá Điệp nhường 3 chỗ cho gia đình tướng Đôn. Người cuối cùng lên được máy bay là ông Tuyến. Trong hình, cái người thấp bé là ổng… Không leo lên được, tướng Đôn phải đưa tay kéo lên.
Chi tiết này sau tôi biết được do đọc báo trong bài người ta phỏng vấn tướng Đôn. Tấm hình minh chứng phút cuối cùng đó của một phóng viên hãng UPI. Hãng được sử dụng 20 năm, gần đây tác giả mới lấy bản quyền.”
Trong bài của Morley Safer, ông ta viết: “Ẩn đã can đảm giúp cho Trần Kim Tuyến thoát khỏi Việt Nam. Tuyến là một trong những viên chức cao cấp nhất của CIA tại Việt Nam. Là một tay âm mưu bất trị làm việc cho Thiệu sau đó chống lại chính quyền Thiệu. Vào ngày cuối cùng của Sài Gòn Tuyến vẫn còn nỗ lực thương thuyết với Phật giáo để lập một chính quyền mới.”
Những việc cứu “kẻ thù” như thế không chỉ diễn ra một lần. Ông đã từng cứu nhiều bạn Mỹ của ông thoát chết trong những hoàn cảnh vô cùng phức tạp và còn nguy hiểm cho ông trong chiến tranh.
Câu chuyện ngày 30-4 của tướng tình báo Phạm Xuân Ẩn vẫn còn gây tranh luận tới tận gần 30 năm sau – vào năm 2006 khi ông Ẩn mất và giới truyền thông trong ngoài nước viết nhiều về ông.
Một bài do đài RFA phỏng vấn nhà báo Mỹ Don Southerland – người đang là Tổng giám đốc chương trình đài Châu Á tự do, trong đó có lý giải ngày 30-4 của Phạm Xuân Ẩn lý giải tại sao ông Ẩn lại cứu bác sỹ Trần Kim Tuyến.
Dan Southerland là người chứng kiến phút giây đó: “Đêm 29-4 trước khi các trực thăng chuẩn bị rời Việt Nam, tôi đang liên lạc với các trụ sở truyền thông nước ngoài thì Ẩn vẫn còn ở lại đó dù vợ con ông đã đi. Ông nói có một vấn đề hệ trọng là cần tìm cách cho bác sỹ Tuyến ra đi. Tôi sau khi liên hệ với một giới chức cao cấp của tòa Đại sứ Mỹ và được bảo là hãy nói cho ông Tuyến hay rằng có thể đến 22 Gia Long có thể gặp được số quan chức Nam Việt nam như Trần văn Đôn và một số người khác để được bốc đi khỏi Sài Gòn.” Và câu chuyện diễn ra như thế nào ta đã biết.
Dan Southerland nhận định như sau:
“Ông Ẩn đã giúp người vốn chống Cộng cuồng nhiệt. Tôi muốn nói là ông Ẩn đã giúp một người có lý tưởng mà ông Ẩn hoạt động gần hết đời để chống lại nó… Lời của đại tướng Võ nguyên Giáp đánh giá rằng “nhờ các tài liệu tình báo của Phạm Xuân Ẩn mà Hà Nội như có mặt tại phòng chiến tranh của Lầu Năm góc” là đúng. Bởi vì Ẩn có thể cung cấp cho Hà Nội một số việc, chẳng hạn cách suy nghĩ, lý luận của người Mỹ. Đó là khả năng lớn nhất của ông Ẩn. Ông ta có thể cảm nhận sự thật.”
“Có thể kết luận việc ông Ẩn hết sức giúp Trần Kim Tuyến ra khỏi Việt nam là chỉ thuần về ơn nghĩa và tình bằng hữu mà chuyện này có thể đã khiến ông mất sự tin cậy của Hà Nội.”
Khi viết cuốn sách “Phạm Xuân Ẩn – Tên người như cuộc đời”, tôi cũng băn khoăn về suy diễn này và đã đem hỏi hai người chỉ đạo trực tiếp của ông là Trần Quốc Hương, Nguyên Bí thư TW Đảng, và Đại tướng Mai Chí Thọ. “Cứu Tuyến, đó là biểu hiện rất đặc biệt về tư chất Ẩn. Con người trung hậu như vậy nhất định sẽ thành công trong sự nghiệp. Đó gần như là Luật Nhân – Quả”(lời đại tướng Mai Chí Thọ). Còn ông Trần Quốc Hương thì nói: “Ẩn xử sự đúng với bản chất con người của mình trọng đạo lý.”
Ngày 30-4-1975 đã lùi xa 40 năm. Giá như tổ chức một cuộc đại phỏng vấn mọi người Việt Nam chung một câu hỏi: Ngày 30-4-75 đến với bạn như thế nào? Câu trả lời sẽ là phần máu thịt toàn vẹn đắp lên phần xương, là những diễn biến sự kiện lịch sử đã ghi lại.
Và trong số đó, ngày 30-4 của Phạm Xuân Ẩn đã hiện lên con người nhân văn nhất trong những giây phút sống còn. Viết về ông, tôi được các tác giả nước ngoài nhận xét tặng những lời ghi nhận quý báu:
Giáo sư sử học Mỹ Larry Berman, tác giả cuốn “Điệp viên hoàn hảo”:
“Cuốn sách của bà đã mở đường cho tất cả chúng tôi” (Your biography of Pham Xuân Ẩn led the way for the rest of us..). “Trong tất cả những người viết về Phạm Xuân Ẩn, bà là người hiểu rõ chủ nghĩa nhân văn của ông ấy hơn ai hết” (You know An’s humanity better than anyone who writes his story”.
Giáo sư người Mỹ Thomas Bass – tác giả cuốn sách mới viết về Phạm Xuân Ẩn “Điệp viên Z 21, kẻ thù tuyệt vời của nước Mỹ” đã trả lời phỏng vấn trên “Tuổi trẻ cuối tuần” ra ngày 27-4-2014 như sau:
“Bà Nguyễn Thị Ngọc Hải là tác giả quan trọng hàng đầu về Phạm Xuân Ẩn. Cuốn sách của bà là chỉ dẫn quan trọng cho tất cả chúng tôi những người theo bước chân bà viết về ông”.
Sau cùng, tôi vinh dự còn giữ một kỷ vật quý không công bố, đó là lá thư viết tay của Đại tướng Võ Nguyên Giáp cảm ơn về cuốn sách Phạm Xuân Ẩn.
NGUYỄN THỊ NGỌC HẢI

Tác giả gửi cho viet-studies ngày 21-4-15

NGUYỄN TRẦN SÂM – Tháng Tư với những sự kiện bất thường

Bụi xỉ độc hại bay mù mịt

Bụi xỉ độc hại bay mù mịt

Những sự kiện của tháng Tư năm nay mà chúng tôi điểm qua dưới đây, với một xã hội bình thường thì chúng chẳng có gì bất thường, nhưng với xã hội ta thì chúng lại rất không bình thường.

Sự kiện thứ nhất là hàng trăm người dân Bình Thuận, trong hai ngày 14 và 15 đã phong tỏa quốc lộ 1A, đốt lửa và dùng bom xăng chống trả lực lượng công an. Đã có đàn áp xảy ra. Đương nhiên là như vậy, với xã hội ta hiện nay thì không có mới là lạ. Đã xảy ra điều không lạ. Nhưng vẫn có cả điều lạ, có lẽ là lần đầu: Sang đêm thứ hai thì công an đã lẳng lặng rút lui. Và nếu chúng tôi không nhầm thì đã không có ai trong dân chúng bị bắt. (Nếu ai có tin khác thì xin cung cấp.)

Xin được bày tỏ mối thiện cảm với các chiến sỹ công an thuộc các đơn vị được phân công làm nhiệm vụ trong vụ này. Có thể chủ trương không đàn áp đến cùng là có từ một vài nhân vật cấp trên nào đó, nhưng rõ ràng là trong hàng ngũ công an có nhiều chiến sỹ đã không muốn đàn áp bà con mình, nên vụ việc mới có kết cục như vậy. Giả dụ ngay từ đầu các chiến sỹ công an vừa tới nơi đã xô vào dân chúng mà tới tấp nện dùi cui vào họ thì diễn biến đã khác hẳn. Có vẻ đã đến lúc trong lực lượng công an có nhiều người nhận ra rằng những người dân kia là bà con của mình, không phải là “các thế lực thù địch”.

Việc rút lui của công an Bình Thuận làm ta ít nhiều liên tưởng đến vụ cảnh sát Ukraina quỳ gối xin người dân tha tội. Chúng ta chưa thể lạc quan tếu để hy vọng có chuyện như vậy ở Việt Nam trong nay mai, nhưng nó sẽ xảy ra trong tương lai gần. Tiếp tục đọc

NỖI LÒNG 30/4 của nữ nghệ sỹ Kim Chi

KIM CHI

Diễn viên điện ảnh KIM CHI (người quấn khăn rằn)

Trước đây mỗi năm tới ngày 30/4 tôi rất vui nên hay tổ chức gặp gỡ bạn bè. Nhiều lần tôi bay vào SG cùng đồng đội về thăm căn cứ cũ ở miền Đông, miền Tây Nam bộ. Chúng tôi thắp hương cho bè bạn đã hi sinh để bày tỏ lòng tri ân với những người đã để lại tuổi xuân ở chiến trường. Rồi chúng tôi quây quần bên nhau cùng ôn lại bao kỉ niệm buồn, vui những năm chiến tranh ác liệt. Trong lòng chúng tôi tràn ngập niềm vui và tự hào vì nghĩ rằng mình đã dâng hiến cả tuổi trẻ để góp phần giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.
Những lần gặp gỡ truyền thống như thế, chúng tôi thường ngồi bên sông Sài Gòn hát bài “Mùa xuân trên TP HCNM” của Nhạc sĩ Xuân Hồng: …”Ôi đẹp biết bao biết mấy tự hào/Sài gòn ơi cả nước vẫy chào/Cờ sao đang tung bay cao,qua hết rồi những năm thương đau…/Mà niềm vui như đến bất ngờ/Ngày đi như trong đêm mơ tuổi lớn rồi mà như ngây thơ”…

Ngày còn trẻ khi đang phục vụ trong đoàn Văn công Giải Phóng ở chiến trường, tôi rất tha thiết được kết nạp vào đảng NHÂN DÂN CÁCH MẠNG. Ngày kết nạp tôi đã sung sướng đến trào nước mắt. Tôi nghĩ là mình đang được đứng trong đội ngũ những người tiên phong nhất, tốt đẹp nhất, những con người dám đem cả mạng sống ra để giải phóng quê hương. Ngày ấy tôi tin mãnh liệt vào sự lãnh đạo tuyệt đối của đảng NHÂN DÂN CÁCH MẠNG. Rằng “Giải phóng miền Nam để chấm dứt chiến tranh. Sẽ xây dựng một Việt Nam ẤM NO, TỰ DO, DÂN CHỦ, HẠNH PHÚC và GIÀU MẠNH”. Vì tin cho nên tôi luôn trong tâm thế sẵn sàng hi sinh cho tương lai tốt đẹp của đất nước…

Ngày 30/4/1975, chúng tôi vui thực sự, vui đến phát khóc. Xuân Hồng viết đúng: “Vui sao, nước mắt lại trào…”! Những văn nghệ sĩ trên chiến trường thời ấy, cũng như tôi, ai cũng tin tưởng sau chiến tranh Việt Nam sẽ có một tương lai tươi sang. Nhưng bây giờ, nếu Xuân Hồng còn sống, chắc ông sẽ chọc tôi: “Buồn chi, nước mắt lại trào?”. Đúng, ngày xưa khóc trong niềm vui chiến thắng, nay tôi lại phải khóc ‘trong nỗi đâu thời cuộc’, trong những nỗi buồn da diết! Tiếp tục đọc