Đường lối phản giáo dục của những người cầm chịch sự nghiệp giáo dục

GIAO DUCNhiều năm qua, nhiều người tâm huyết với sự nghiệp giáo dục của nước nhà vẫn thường xuyên nêu ý kiến góp ý với bộ GD-ĐT để có những cải cách thực sự, nhằm khắc phục tình trạng giáo dục ngày một xuống cấp.

Tiếc thay, tất cả những ý kiến góp ý đó đều không đi đến đâu, bởi cái sai cơ bản nhất không được sửa, và các nhà khoa học hình như cũng chưa đề cập đến cái sai cơ bản nhất đó. Vậy cái sai cơ bản nhất đó là gì?

Trước khi trả lời câu hỏi trên, xin nói rằng kẻ viết bài này không hề có ý định góp ý với bộ GD-ĐT về đường lối giáo dục. Lý do thì tôi đã một lần nêu ra trong bài viết “Phải thế nào mới có thể hy vọng có một nền giáo dục tử tế?” đăng trên blog Lề Trái này và Quê Choa của nhà văn Nguyễn Quang Lập.

Cái sai cơ bản nhất của nền GD-ĐT nước nhà có thể so sánh với sự ấu trĩ trong việc giải quyết vấn đề “ăn” cho xã hội.

Trước 1990, cùng với sự tồn tại của các hợp tác xã nông nghiệp “cha chung không ai khóc”, làm cho kinh tế suy kiệt, còn có hệ thống phân phối lương thực theo kiểu “bao cấp”. Lương thực sản xuất ra tại các hợp tác xã nông nghiệp được bà con gánh gồng đem đến các kho nhà nước, để đó khi nào mốc thì chia lại cho bà con ăn một phần, phần còn lại đem “cung cấp” hay “phân phối” cho các loại người trong các cơ quan nhà nước. (Riêng cán bộ trung và cao cấp thì ăn gạo không mốc và còn được các thứ tiêu chuẩn thực phẩm mà người dân có mơ cũng không thấy nữa.) Không ai được phép mang lương thực ra bán ngoài chợ đen. Đói. Đói rã họng! Gạo không đủ thì ăn hạt mỳ chưa xay thành bột, ăn sắn khô mốc xanh mốc đỏ. Con người ăn những thứ mà chó cũng không tiêu hóa nổi. Tiếp tục đọc

Advertisement