HUYỀN THOẠI ĐU DÂY – Đào Hiếu

du day 02Khi người ta nói Việt Nam đang đu dây giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ thì sự ví von ấy hàm ý liều lĩnh, bắt cá hai tay, muốn chơi với cả hai bên mà lại không thật lòng với bên nào. Có nghĩa là cà chớn. Và như thế thì rốt cuộc chẳng được gì. Sẽ trơ trọi, sẽ đơn độc. Và trò “đu dây” ấy sẽ rất nguy hiểm.

Nhưng trên thực tế Việt Nam có đu dây không?

Người đu dây là một người tự tin, dũng cảm, mạnh mẽ và tài năng. Nhưng đứng trước Trung Quốc và Mỹ thì chính quyền Việt Nam không hề có các tố chất ấy.

-Không tự tin vì mặc cảm nước nhỏ, nghèo nàn, lạc hậu. Trước đây Việt Nam huênh hoang là “đánh thắng ba đế quốc sừng sỏ”. Nay thì tự ti đến nỗi một ông bộ trưởng Tàu sang Việt Nam để “kêu gọi đứa con hoang trở về” mà chính quyền cứ im thin thít.

-Không dũng cảm vì nó giết ngư dân mình mà mình còn sợ phạm huý, chỉ dám gọi nó là “tàu lạ”. Nó đổ quân chiếm đảo của mình mà mình lại ra lệnh không được kháng cự để đến nỗi bị nó bắn tan xác 65 chiến sĩ hải quân ở Gạc Ma chỉ trong vòng mấy phút.

-Không mạnh mẽ vì vũ khí thời chiến tranh để lại thì đã rỉ sét, vũ khí mới mua thì lèo tèo vài ba cái làm kiểng, và nạn tham nhũng tràn lan, quanh năm lo vơ vét ăn chặn, cắt xén, rút rỉa ngân sách, còn chí khí đâu mà đánh giặc?

Thử hỏi một kẻ nhu nhược, tự ti mặc cảm và nghèo rớt mồng tơi như Việt Nam thì nhìn thẳng vào mặt người ta còn không dám, nói chi tới chuyện đu dây. Vì đu dây là “giỡn mặt tử thần”. Việt Nam có bản lãnh gì mà dám đu dây?

Và điều quan trọng nhất là từ khi ông Hồ tiến hành cuộc kháng chiến chống Pháp đã khẳng định chỗ đứng của mình là trong vòng tay Trung Quốc rồi. Thắng trận Điện Biên Phủ cũng là nhờ vũ khí Trung Quốc, thắng Mỹ cũng nhờ vũ khí Trung Quốc.

Cho nên miệng thì nói “không có gì quý hơn độc lập tự do” nhưng trong lòng thì đã quyết “đổi độc lập tự do đề nắm cho được chính quyền”.

Từ chọn lựa đó mới đẻ ra “Cải Cách Ruộng Đất”. Trong chiến dịch này nhà cầm quyền Việt Nam lệ thuộc Trung Quốc đến nỗi vì muốn lấy lòng họ mà phải bắn bỏ nhiều nhân sĩ yêu nước từng đem cả tài sản mình ra giúp đỡ kháng chiến. Tiếp tục đọc

Biểu tình lớn ở Trung Quốc

Dân Trung Quốc xuống đường ghê quá, không như cách thức ăn nằm vật vã, chờ đợi trong thất vọng của dân oan Việt Nam. Hơn 100 ngàn người tỉnh Quý Châu bao gồm đủ các tầng lớp xã hội: công- nông dân, sinh viên, học sinh, thương nhân, trí thức,… rầm rộ xuống đường trong ngày 11 tháng 10, 2014, với các biểu ngữ “Đả đảo Đảng Cộng sản”, “Đả đảo quan chức CS tham nhũng, ác ôn”, “Yêu cầu Bí thư, Chủ tịch tỉnh phải từ chức”,… Cảnh sát và quân đội đã được huy động để đàn áp nhân dân, nhưng trước sức ép của cả  trăm nghìn người, đã không dám manh động. Hàng trăm nghìn người khác của các tỉnh Hà Bắc, Chiết Giang, Quảng Đông cũng đã xuống đường biểu tình phản đối đảng, nhà cầm quyền tham nhũng, cướp đoạt đất đai... Những cuộc xuống đường quy mô lớn tại lục địa dù sao cũng mới thể hiện sự phản kháng của dân chúng trước tình trạng bất công, chống lại chinh quyền địa phương, chưa phải là một làn sóng đòi dân chủ. Nếu các cuộc biểu tình của sinh viên Hồng Kông truyền được cảm hứng dân chủ qua lục địa thì sẽ thành chuyện lớn. Tin và hình lấy từ đây: * http://wickedonna2.tumblr.com/post/99771518738/2014 + Hà Bắc: http://wickedonna2.tumblr.com/post/99771281593/10-11 + Chiết Giang: http://wickedonna2.tumblr.com/post/99771344493/2014 + Quảng Đông: http://wickedonna2.tumblr.com/post/99771416478/2014

Dân Trung Quốc xuống đường ghê quá, không như cách thức ăn nằm vật vã, chờ đợi trong thất vọng của dân oan Việt Nam.

Hơn 100 ngàn người tỉnh Quý Châu bao gồm đủ các tầng lớp xã hội: công- nông dân, sinh viên, học sinh, thương nhân, trí thức,… rầm rộ xuống đường trong ngày 11 tháng 10, 2014, với các biểu ngữ “Đả đảo quan chức CS tham nhũng, ác ôn”, “Yêu cầu Bí thư, Chủ tịch tỉnh phải từ chức”,…

Cảnh sát và quân đội đã được huy động để đàn áp nhân dân, nhưng trước sức ép của cả trăm nghìn người, đã không dám manh động.

Hàng trăm nghìn người khác của các tỉnh Hà Bắc, Chiết Giang, Quảng Đông cũng đã xuống đường biểu tình phản đối đảng, nhà cầm quyền tham nhũng, cướp đoạt đất đai…

Những cuộc xuống đường quy mô lớn tại lục địa dù sao cũng mới thể hiện sự phản kháng của dân chúng trước tình trạng bất công, chống lại chinh quyền địa phương, chưa phải là một làn sóng đòi dân chủ. Nếu các cuộc biểu tình của sinh viên Hồng Kông truyền được cảm hứng dân chủ qua lục địa thì sẽ thành chuyện lớn.

Tin và hình lấy từ đây:

* http://wickedonna2.tumblr.com/post/99771518738/2014
+ Hà Bắc: http://wickedonna2.tumblr.com/post/99771281593/10-11
+ Chiết Giang: http://wickedonna2.tumblr.com/post/99771344493/2014
+ Quảng Đông: http://wickedonna2.tumblr.com/post/99771416478/2014