CHƯA CÓ“MÔN HỌC LỊCH SỬ” TRONG NHÀ TRƯỜNG ? – Cao Thoại Châu

MOM LICH SU

Từng là một giáo viên có thâm niên 35 năm dạy môn Sử Địa dưới hai chế độ giáo dục khác nhau, tôi không có gì để phải chọn một cái tựa “giật gân” như trên, nhưng thật sự tôi nghĩ môn học gọi là “lịch sử” hiện nay chưa phải đích thực môn học theo đúng nghĩa một khoa học về quá khứ với những quy luật riêng mà nó phải có.

Khoa học lịch sử ngay cả khi nó được thể hiện thành bài giáo khoa cho học sinh cũng nhất thiết phải mang các đặc điểm : chân thực, khái quát, khách quan và những sự kiện lịch sử phải mở ra cho người đọc, người học óc suy luận theo logique tư duy nguyên nhân – kết quả (cũng phải khách quan). Có sự thật là, thời kỳ trước 1975 ở miền Nam tuy môn lịch sử cũng được coi là môn phụ nhưng học sinh học rất thích thú, chúng hiểu rằng môn lịch sử (cùng với văn, ngoại ngữ…) là môn học học cung cấp kiến thức phổ thông (bên cạnh các môn tự nhiên cung cấp tri thức chuyên biệt) để khi lớn lên thành người trí thức cân đối.

Trở lại với môn lịch sử hiện nay, trước hết học sinh phải thuộc lòng là chính những con số mà có lẽ thiếu nó cũng “chẳng ảnh hưởng gì đến tình hình thế giới”, chẳng hạn kết thúc một trận đánh mà đếm có bao nhiêu xác chết, thu bao nhiêu súng. Có vẻ là tủn mủn chưa nói lên được cái lớn lao của một chiến thắng. Hơn nữa, đó lại chỉ là những tổn thất của đối phương làm cho học sinh thắc mắc mà không dám hỏi về tổn thất của ta, tức là bài học thiếu khách quan! Suy nghĩ này làm phát sinh một suy nghĩ khác rằng đã có sự biên tập theo một ý đồ quá rõ dễ nhận ra. Lịch sử thành ra chuyện đơn thuần của các trận đánh, lịch sử chiến tranh! Còn nữa, ngay cả khi đánh giá một sự kiện cũng lại được dọn sẵn và học sinh phải thuộc lòng một cách thụ động những gì đã được “áp đặt” chứ không phải những gì đã suy luận tìm ra! Thụ động làm cho ngán, ngán miết thành ra chán! Không có cái chán, ngán này ở những môn khoa học tự nhiên hay ngoại ngữ! Xin được thố lộ, 20 năm dạy sử tôi nhiều lần “chạy trời không khỏi nắng” trước những cặp mắt…không phục thầy nhưng không dám nói ra của học trò mình! Tiếp tục đọc

Advertisement

NHỮNG ĐIỀU ĐƠN GIẢN – Chân Diện Mục

CHAN DIEN MUCTôi vốn không thích các nhà Triết Học, các nhà Luận Thuyết, các nhà phê bình. Tôi lại càng không ưa giọng đao to búa lớn mà rỗng tuếch! Nhất là ở các đề tài xã hội, thời sự. Tôi không ưa những kẻ làm thầy đời mà nói những điều cao siêu, viển vông… không thực tế, không áp dụng được liền, mà nhất là không có tính đại chúng, dược nhiều người thông cảm, đồng điệu.
Trần Đức Thảo và Trương Tửu viết về Nguyễn Du và truyện Kiều dở ẹc. Trương Tửu nói về Hồ xuân Hương thật ngớ ngẩn. Gần đây có nhiều vị có học vị cao, chức sắc lớn, viết những luận thuyết tràng giang đại hải khiến nhiều người cười khẩy, không hiểu ông ta muốn nói gì!
Tôi rất thích những người viết đơn giản, dễ hiểu, dễ áp dụng như các ông Đỗ trung Quân, Đào Hiếu. Bài của các ông dễ đi vào lòng người, dễ làm theo… Các ông lý luận rất  “bình dân “, viết cho “công dân bình thường”, Ý kiến rất rõ ràng, dễ hiểu nhưng người ta không phản bác được (Dĩ nhiên không kể những người ngoan cố, cãi chày cãi cối, cả vú lấp miệng em của các quan lớn, hoặc những người cãi cho có cãi, không thèm đọc kỹ bài của đối phương, thậm chí không hề đọc qua (!) mà cứ chửi bới (!) giống như người điếc đối thoại!!! Tiếp tục đọc

Ai mua bức tranh “Chiều tà” của vua Hàm Nghi?

chieu ta

Nhà Việt Nam học nổi tiếng N. I. Nikulin người Nga từng nhận định về vua Hàm Nghi (1871-1944): “Số phận đã đưa đẩy ông trở thành người sáng lập nền hội hoạ hiện đại Việt Nam. Vua Hàm Nghi có vị trí vinh dự trong lịch sử dân tộc, không chỉ vì cuộc đấu tranh cho tự do, chống lại chủ nghĩa thực dân, mà còn vì nền hội hoạ của Việt Nam. Không đâu ở châu Á, châu Phi và Nam Mỹ, một cựu hoàng lại có được vai trò tương tự như vậy trong lịch sử, văn hoá của dân tộc mình”.

Mới đây, bức tranh Chiều tà của vua Hàm Nghi đã lên sàn đấu giá chiều ngày 24.11.2010 tại Paris, Pháp. Với mức khởi điểm từ 800 đến 1.200 euro, một người giấu tên đã mua tác phẩm này qua điện thoại với giá 8.800 euro. Và như thế là Việt Nam đã vuột mất cơ hội ngàn năm có một để được sở hữu bức tranh lịch sử quý hiếm. Tiếp tục đọc