Đừng nên đòi hỏi người đã hy sinh phải hy sinh đến cùng

Cu-Huy-Ha-Vu1

Sự kiện Cù Huy Hà Vũ được ra khỏi nhà tù và sang Mỹ đã làm rất nhiều người đang lo lắng cho sức khỏe của Anh thấy nhẹ người.

Tuy nhiên, ngay sau đó đã xuất hiện những bài viết phân tích những cái hay cái dở của sự việc. Và không khỏi có những sự nghi ngại rằng đã có những cuộc mặc cả, thậm chí CHHV đã vì quyền lợi riêng mà “xuống thang”, xa rời tâm điểm của cuộc đấu tranh, để lại những người từng cùng cảnh ngộ vẫn tiếp tục sống trong vòng lao lý. Phải thừa nhận rằng những sự phân tích và lo ngại đó ít nhiều có lý.

Hiện CHHV chưa muốn gặp giới truyền thông để giải đáp những thắc mắc về sự việc. Vì vậy, chúng ta càng chưa biết gì về hoạt động của Anh trong những năm tháng sắp tới.

Điều tôi muốn nói ở đây là về chính chúng ta, những người gần như ngoài cuộc hoặc “đi sau” trên con đường đấu tranh. Chúng ta vẫn hay mắc vào một trạng thái tâm lý không hay. Khi ai đó xả thân vì nghĩa, ta ca ngợi họ. Và khi thấy dường như họ mệt mỏi, muốn bỏ cuộc hoặc đi chậm lại thì ta lập tức chê bai, thậm chí lên án họ. Lúc bấy giờ, trong mắt chúng ta, họ còn không bằng những kẻ chưa hề hy sinh một chút nào quyền lợi bản thân. Và chúng ta tự cho mình cái quyền nói những điều không hay về họ.

Trong cuộc sống hàng ngày cũng có những chuyện tương tự vẫn thường xảy ra. Quý vị thấy một người cần được giúp đỡ, nếu quý vị vờ như không thấy thì sẽ không bị ai chê trách. Nhưng nếu quý vị chìa bàn tay mình ra, giúp một lần, hai lần,… cho đến khi quý vị thấy không thể giúp tiếp được nữa và dừng, chính quý vị sẽ bị coi là người không tốt.

Hồi còn làm trong cơ quan nhà nước, tôi thuộc loại hay đứng ra đấu tranh với lãnh đạo để đòi một số quyền lợi chính đáng cho đồng nghiệp. Một lần, để đòi quyền lợi cho tập thể, chúng tôi đã bàn nhau phối hợp nêu ý kiến với ban lãnh đạo cơ quan. Đến khi ra đối diện với thủ trưởng cơ quan thì chỉ mình tôi nói đúng tinh thần đã bàn bạc, khá gay gắt, còn các vị kia đều “trở cờ” hết. Sau đó tôi né tránh phải đụng độ với cấp trên, và đến khi đó thì một số vị “đồng đội” gặp không thèm nhìn tôi nữa.

Trở lại trường hợp CHHV. Chúng ta đã làm được gì cho Anh? Sau khi Anh bị bắt, vài trăm người trong chúng ta đã tham gia ký kiến nghị yêu cầu thả Anh. Nhưng đó là giải pháp khá an toàn. Thử hỏi, chúng ta có dám xuống đường biểu tình đòi thả CHHV? Chúng ta có dám chấp nhận những thiệt thòi như Anh? Tất nhiên, có những người do hoàn cảnh không thể làm như thế được, nhưng chắc chắn cũng có nhiều người lấy “hoàn cảnh” ra để làm cái cớ tự biện hộ cho mình về việc không dám noi gương Anh. Và vì thế, trong việc Anh được rời khỏi nhà tù, vai trò của chúng ta không phải là chủ đạo.

Vì vậy, mặc dù mong và tin rằng CHHV sẽ sớm về nước để tham gia tích cực vào phong trào đấu tranh, tôi vẫn cho rằng chúng ta không có quyền đòi hỏi ở Anh điều đó. Và càng không nên nói những lời không hay về Anh, nếu vì một lý do nào đó mà Anh buộc phải tạm im tiếng một thời gian.

Về việc CHHV được thả, tôi cho rằng về cơ bản đó là một thắng lợi của phong trào đòi dân chủ, nhân quyền.

NGUYỄN TRẦN SÂM

Advertisements

11 comments on “Đừng nên đòi hỏi người đã hy sinh phải hy sinh đến cùng

  1. Còn nhớ bao nhiêu người từng ngưỡng mộ Lê Công Định. Khi anh bị bắt, có lẽ do bị choáng (vì ít nhiều có để lại chứng cứ về việc định thiết lập nhà nước đa đảng), anh đã “nhận tội” và “xin khoan hồng”, chỉ để tạm tránh bớt sự hãm hại của chính quyền. Thế là những người vốn chưa làm được gì bằng phần nhỏ của anh liền lao vào miệt thị anh…
    Chê thì dễ, làm mới khó.

  2. Pingback: ĐỪNG NÊN ĐÒI HỎI NGƯỜI ĐÃ HY SINH PHẢI HY SINH ĐẾN CÙNG (Nguyễn Trần Sâm) | Ngoclinhvugia's Blog

  3. Nhân dân VN tranh đấu với niềm hy vọng dân tộc sẽ tiến tới tự do dân chủ,nhưng công việc này lại là sự tranh chấp giữa hai thế lưc của phe Tư bản và phe cựu Cộng sản nên việc này còn tiếp diễn dài hơi! Cá nhân Hà Vũ đang ở trong tù ,được người bên ngoài can thiệp ,đi nước ngoài người ta không cho anh nghỉ ngơi để ngắm trời,trăng, mây, nước mà cho anh hòa nhập ngay bằng việc làm ở National Endowment for Democracy tại thủ đô Hoa Thịnh Ðốn,Công việc này thật lý thú cho một người có kinh nghiệm hầu như cả đời sống trong hết nhà tù lớn lại đến nhà tù nhỏ.Thế giới ngày nay còn bao quốc gia mà dân chúng bị sống trong cảnh làm nô lệ cho chính quyền! Họ cần khai thác những ý tưởng của những người như anh.
    Việc Cù Huy Hà Vũ trở lại VN,tôi nghĩ cũng không xa.vì hoàn cảnh oái oăm của đảng CSVN: Theo đàn anh Tàu mãi cũng không xong! Thôi thì theo người cựu thù để cùng hòa nhập vào cộng đồng Ðông Á, một con đường duy nhất để sống còn. Việc tàu hải quân của Mỹ vào sửa chữa tại vịnh Cam Ranh là một tin mừng(Xin lỗi tôi hay tin vào lời đoán của ông thày bói Trạng Trình)

  4. Pingback: 20140311. DÙNG ODA NHƯ THẾ NÀO ? | Ngothebinh's Blog

  5. Mọi người hãy kiên nhẫn, Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ trước sau tinh thần yêu nước vẫn không thay đổi, ông là tinh hoa của dân tộc, còn nếu ông chỉ biết lo thân mình như người khác, thì là thảm họa cho dân tộc này, bởi vì từ trước tới nay, chưa ai nhận được sự ủng hộ như ông: đồng bào trong và ngoài nước, liên hiệp châu âu, đại sứ quán các nước, liên hợp quốc…. bởi ông xứng đáng được như vậy,bởi ông là con người đặc biệt, dư luận đồng bào, dư luận quốc tế họ không thể lầm lẫn khi ủng hộ ông, không chỉ những việc ông đã làm, mà còn những việc ông sẽ làm cho tự do, dân chủ, nhân quyền cho nhân dân VN. Dư luận mừng ông ra tù, hụt hẵng khi ông sang Mỹ. Mọi người thử nghĩ, các chiến sĩ đấu tranh dân chủ đang nằm trong tù, họ muốn ra tù sớm với nhà tù cộng sản chỉ có nhân tội xin khoan hồng, còn không tù hết án, có thể chưa hết án đã chết như thầy Đinh Đăng Định, ra tù còn hết đường sống, còn với những người tù nổi tiếng được sự ủng hộ của dư luận trong và ngoài nước, với sự vận động không mệt mỏi, tìm mọi cách để chấm rứt cảnh tù đầy, bằng vận động cho người tù ra nước ngoài. Không có lẽ chúng ta, những người không dám dấn thân tù đầy như họ, lại muốn họ phải đi tù hết án, hoặc phải chết trong tù vì đấu tranh tự do, dân chủ, nhân quyền cho mọi người, nghĩ như vậy chúng ta đã giống như những người bỏ tù họ. Sau đó họ chết như thầy Đinh Đăng Đinh chúng ta nhỏ nước mắt thương sót muộn mằn. Nếu tất cả chúng ta không cần làm việc gì nguy hiểm phải vào tù đầy như họ, chúng ta chỉ cần dám nói công khai suy nghĩ của mình trước mọi người, chưa cần làm gì cả, thì tình hình đất nước đã có thể chuyển mình

  6. Khi ông Vũ bị đưa toà xử, tôi và một người bạn có hẹn nhau liên tục có mặt ở trước cổng toà để update thông tin cho nhau, anh buổi đêm còn tôi sáng hôm sau. Khi tôi tới, các ban ngành chức năng đã có mặt đầy đủ công an chìm, nổi, y tế, phòng cháy (để dùng vòi rồng khi cần thôi) còn phía kia là những người ủng hộ ông Vũ. Có lẽ thấy tôi có thể vào bên trong cái vòng ấy được nên khi tôi lại gần các anh chị ủng hộ ông Vũ có chỉ trỏ (ý bảo tôi là CS ngầm) thậm trí có người còn chỉ cái biển “Cấm tụ họp” để đuổi tôi đi. Tôi chỉ cười và bảo “các anh chị đã có mặt ở đây, không sợ cả một lực lượng hùng hậu, chính quy kia thì sao lại sợ một người dân thường như tôi”; khi đó, tôi đã biết là bản án của ông Vũ là không tránh khỏi, đúng như tác giả đã nói, là do sức mạnh của chính chúng ta chưa đủ để làm nên công lý và lẽ phải. Giờ đây, ông Vũ đã được phóng thích, dù là vì cái gì đi nữa thì chúng ta vẫn có quyền hy vọng là lẽ phải sẽ chiến thắng. Tương lai là chuyện của tương lai, đánh giá sự việc thế nào là quyền của mỗi chúng ta vậy.

  7. Pingback: ĐỪNG NÊN ĐÒI HỎI NGƯỜI ĐÃ HY SINH PHẢI HY SINH ĐẾN CÙNG | CHÂU XUÂN NGUYỄN

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s