Những kẻ nào muốn đa đảng?

NHUNG KE NAO MUON DA DANG

Gần một tháng nay, báo chí có vẻ quan tâm nhiều đến bài viết “Suy nghĩ trong những ngày nằm bịnh” của ông Lê Hiếu Đằng, người từng là phó chủ tịch MTTQ thành phố Hồ Chí Minh. Và tất nhiên, những kẻ giống ông Đằng thì ca ngợi ông và bài viết, còn báo chính thống thì thẳng cánh phê phán ông.

Những kẻ giống ông Đằng ca ngợi ông vì cũng muốn đa đảng. Nhưng họ là những ai?

Trước khi trả lời câu hỏi “Họ là những ai?”, ta cần xác định những người không muốn đa đảng gồm những ai. Đó tất nhiên là CHÚNG TA, những người chịu ơn Đảng Cộng Sản VN, những người được hưởng những quyền lợi do ở trong Đảng hoặc theo Đảng và tuyệt đối trung thành với Đảng.

Ngay từ khi ra đời, Đảng đã đặt ra mục tiêu phấn đấu vì hạnh phúc của toàn dân. Tuy nhiên, nhiều năm đã trôi qua, và ta đã thấy có những kẻ và những loại người không xứng đáng được hưởng ân huệ của Đảng.

Đó là những kẻ thất phu, khố rách áo ôm ở khắp các hang cùng ngõ hẻm của đất nước, đã không biết làm ăn lại còn không chịu học cách làm giàu mà Đảng dạy cho. (Loại người này tuy không có âm mưu chống Đảng nhưng cũng dễ bị các thế lực thù địch lôi kéo chống Đảng.)

Đó là những kẻ không chịu phấn đấu vào Đảng hoặc muốn vào nhưng không có “phương pháp phấn đấu”, cũng không dốc lòng đi theo Đảng.

Đó là những kẻ luôn mơ mộng hão đến hai chữ “tự do”, muốn có thứ “nhân quyền” theo kiểu phương Tây, không chịu hưởng cái tự do mà Đảng cho, không hiểu được cái diễm phúc được tự do dưới sự lãnh đạo của Đảng.

Có những kẻ đã từng đi theo Đảng, thậm chí đã từng là đảng viên, nhưng vào Đảng do “tưởng bở”, tức là tưởng rằng Đảng phấn đấu cho cái lý tưởng giống như của họ, và cuối cùng là vỡ mộng.

Cũng có những kẻ từng chấp nhận hy sinh, trên chiến trường hoặc trong phong trào đấu tranh chống ngoại xâm và ngụy quyền, ban đầu có công với sự nghiệp cách mạng, nhưng sau khi cách mạng thành công, khi cả nước đã quy về một mối dưới sự lãnh đạo của Đảng, do nhận thức kém nên không được Đảng trọng dụng, không được quyền lợi như mong muốn, đã cảm thấy bất mãn, cuối cùng là trở mặt chống Đảng.

Ông Lê Hiếu Đằng thuộc cả hai dạng người sau. Ông ta đã từng tham gia lãnh đạo phong trào sinh viên ở miền Nam trước 30 tháng Tư năm 1975. Loại người như ông tuy có công, nhưng ý thức cách mạng chỉ là tự phát. Họ chưa từng được qua trường lớp gần trung ương, gần các đồng chí lãnh đạo ở Hà Nội, nên hiểu về cách mạng còn mơ hồ. Sau ngày giải phóng, họ thất vọng vì phải chịu làm cấp dưới cho những cán bộ trẻ, có thể chưa trải qua chiến trận hay phong trào đấu tranh ở các đô thị miền Nam, nhưng được tiếp thu đường lối của Đảng một cách bài bản và biết TIN TƯỞNG TUYỆT ĐỐI VÀ VÔ ĐIỀU KIỆN vào các đồng chí lãnh đạo “cấp chiến lược”, vào bộ chính trị. Lý tưởng cách mạng của những người như Lê Hiếu Đằng mới chỉ đơn giản là “nhân sinh”, “nhân quyền”, v. v., chứ làm sao cao siêu được như của các cán bộ được đào tạo trong cái nôi xã hội chủ nghĩa ở miền Bắc. (Họ nói những từ “của dân”, “do dân”, “vì dân” cũng đang còn ngượng nữa là…!)

Vừa kém về nhận thức, vừa bị xúc phạm vì không được trọng dụng, những người như Lê Hiếu Đằng đã ngấm ngầm bất mãn từ lâu. Và bây giờ, khi cuộc đời không còn kéo dài được bao lâu nữa, họ đã để lộ chân tướng kẻ “phản tỉnh”, hay gọi chính xác hơn là “phản bội”.

Chúng ta là những người Mác-xít, những người duy vật. Chúng ta hiểu rằng quyền lợi vật chất chi phối nhận thức. Vì vậy, ai được Đảng nuôi thì sẽ ơn Đảng, trung thành với Đảng. Càng được Đảng cho nhiều thì càng ơn Đảng nhiều, càng trung thành với Đảng. Những kẻ không nhằm nhò được gì ở Đảng thì trước sau cũng bất mãn với Đảng. Ngay cả những đảng viên được ít quyền lợi, không như mong muốn, có thể cũng sẽ bỏ Đảng. Bọn này kết hợp với những bọn khố rách áo ôm ngoài Đảng sẽ là một lực lượng, như đồng chí đương kim tổng bí thư nói, có thể đe dọa sự tồn vong của Đảng và của chế độ.

Bọn họ chính là những kẻ muốn đa đảng.

Muốn triệt tiêu được nguy cơ bọn người đó nổi dậy chống Đảng, chỉ có đè bẹp, bóp nát chúng ngay từ trong trứng nước.

Tôi tin rằng trong thời gian tới lãnh đạo Đảng, với lực lượng công an tuyệt đối trung thành, sẽ làm như vậy. Vấn đề là làm sao để bọn phương Tây không biết, không thì chúng lại ngoạc cái mồm ra.

NGÔ TIẾN SĨ

Advertisements

14 comments on “Những kẻ nào muốn đa đảng?

  1. Đúng vậy, những vị đang được hưởng quyền lợi, được ăn trên ngồi trốc thì cần quái gì đa đảng. Chỉ những kẻ bị đảng (CSVN) đẩy ra ngoài rìa mới cần có ít nhất một đảng khác đủ mạnh để chặn bớt đặc quyền đặc lợi của bọn người ăn trên ngồi trốc đó.
    Ngô Tiến Sĩ nói theo đảng nhưng đã tự lột trần mặt nạ của những kẻ thích duy trì tình trạng hiện nay để được ăn mồ hôi xương máu của đồng loại.

  2. Pingback: NHỮNG KẺ NÀO MUỐN ĐA ĐẢNG ? (Ngô Tiến Sĩ – Blog Lề Trái) | Ngoclinhvugia's Blog

      • “Chúng ta là những người Mác-xít, những người duy vật. Chúng ta hiểu rằng quyền lợi vật chất chi phối nhận thức. Vì vậy, ai được Đảng nuôi thì sẽ ơn Đảng, trung thành với Đảng. Càng được Đảng cho nhiều thì càng ơn Đảng nhiều, càng trung thành với Đảng. Những kẻ không nhằm nhò được gì ở Đảng thì trước sau cũng bất mãn với Đảng. Ngay cả những đảng viên được ít quyền lợi, không như mong muốn, có thể cũng sẽ bỏ Đảng. Bọn này kết hợp với những bọn khố rách áo ôm ngoài Đảng sẽ là một lực lượng, như đồng chí đương kim tổng bí thư nói, có thể đe dọa sự tồn vong của Đảng và của chế độ”
        Đoạn trích trên là câu trả lời rồi còn gì !!!!

    • Ông Nguyễn Giang ơi, đây là bài của tôi, Ngô Tiến Sĩ, PGS khoa học chính trị. Ông Đào Hiếu thì làm gì có quan điểm như vậy. Chẳng qua tôi thấy ông ấy đăng bài cả hai lề thì gửi bài cho ông ấy thôi.

  3. Pingback: Anhbasam Điểm Tin thứ Bảy, 07-09-2013 | doithoaionline

  4. Pingback: Tin thứ Bảy, 07-09-2013 | Dahanhkhach's Blog

  5. Pingback: Ngoại bang & Nước bạn. Gác mạ lỵ, hướng tới xây dựng một xã hội công dân | Hoàngquang's Blog3

  6. Pingback: NHẬT BÁO BA SÀM : TIN THỨ BẢY 7-9-2013 | Ngoclinhvugia's Blog

  7. Lại còn một loại nữa thích đa đảng, đa nguyên. Đó là bọn muốn chống độc tài, chống tham nhũng một cách quyết liệt và phải có hiệu quả. Bọn này rất nguy hiểm vì đảng đâu có phát hiện ra tham nhũng mà cứ đòi bới móc, trị tham nhũng. Mặt khác, điều 4 Hiến pháp ghi nhận sự lãnh đạo toàn diện, tuyệt đối của đảng (tức là độc tài đảng trị) mà cứ đòi chống thì dứt khoát là thế lực thù địch rồi.Vì vậy chúng ta phải nêu cao tinh thần cảnh giác đối với loại người này.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s