Cảm nhận cá nhân từ vụ Phương Uyên

NGUYEN PHUONG UYEN TIMEAugust 17, 2013 at 7:08am

Cảm giác ngày hôm qua, chính xác hơn là sau khi tòa tuyên án vụ Phương Uyên thật lạ lùng. Bởi trước đó một vài phút, khi liên tục cập nhật thông tin qua mạng gần như được trực tiếp… trước cổng tòa, thì gần như 100% những người quan tâm vụ án này, đều chắc chắn Phương Uyên sẽ “y án” như Viện kiểm sát đề nghị (6 năm tù). Thế nhưng đùng một cái, trên fb xuất hiện hình ảnh chị Hằng và ai đó đang khóc, mẹ Phương Uyên ngất xỉu vì mừng bởi em đã được tuyên “tù treo”, lạ hơn nữa: “trả tự do tại tòa”!

Những điều xảy ra lúc đó và tiếp tục xảy ra cho thấy có một sự can thiệp đầy trọng lượng mà cấp cao trong chính quyền phải nhượng bộ. Tôi không lạc quan đến mức cho rằng tất cả là từ sự đấu tranh của những người đang đòi hỏi dân chủ, nhân quyền dù tôi luôn cúi mình khâm phục các anh, các chị, các em… đã rất dũng cảm dấn thân vì một lợi ích mà tất cả những ai yêu tự do, công bằng đều mong muốn được thụ hưởng nhưng phần lớn đều không dám đấu tranh.

Quay trở lại chuyện Phương Uyên, những điều “lạ lùng” tiếp theo là cô được cha mẹ, đặc biệt những người đấu tranh dân chủ đón tận cửa trại giam và đưa về Sài gòn, mở tiệc liên hoan (dù nhỏ) một cách suôn sẻ. (Nên nhớ rằng trước Phương Uyên, chị Lê Thị Công Nhân trong thời gian quản thúc, chỉ cần bước ra khỏi ranh giới phường thôi là đã bị công an dùng vũ lực một cách tàn bạo nhất là nắm hai tay hai chân một người phụ nữ chân yếu tay mềm, quẳng lên xe, đưa về đồn một cách không mảy may xúc động). Cái sự “suôn sẻ” này cho thấy giới cầm quyền đang nhượng bộ trước một thế lực lớn hơn, lớn hơn rất nhiều phong trào của những người đang dấn thân vì tự do trong nước.

Dù vậy đây là nhượng bộ chưa bao giờ có, phải nói là đầu tiên trong một vụ án nhuốm màu chính trị trong chế độ cộng sản ở Việt Nam đến nổi nó trở thành lạ lùng, có khả năng gây “sốc” và vì vậy thật dễ hiểu, khi nhiều người đã rất cảm tính khi cho rằng chiến thắng đã thuộc về… công lý!

Về Phương Uyên. Cá nhân tôi không biết gì về em nhưng cực kỳ xúc động dõi theo số phận của em bởi chính sự nhạy cảm của một người sáng tác. Em như hiện thân của cái Đẹp bị vùi dập khi đứng trước tòa án với chiếc áo còn mang phù hiệu sinh viên. Sau xúc cảm đó, em còn là người nói giúp tôi và bao người những điều chúng tôi không dám, hoặc không có cơ hội để nói: đó là không thể đánh đồng Đất nước, Dân tộc với một chính đảng, dù cái đảng ấy đang “lãnh đạo”.

Với tôi, Phương Uyên có những phẩm chất cực kỳ quí giá và quan trọng của một người dấn thân. Đó là sự Dũng cảm, điều này dễ dàng nhận thấy. Đó là sự Thông minh: Nghe cô nói, nhìn trang phục cô chọn khi ra trước tòa thật ấn tượng. Và đó là sự Kiên định: Mặc cho những áp lực ghê gớm trong trại giam, Phương Uyên đã không thay đổi lập trường của mình. Thế nhưng có hai phẩm chất khác mà một người dấn thân cần có là Kiến thức và Kinh nghiệm hẳn là cô, một cô gái bị bắt khi 20 tuổi và là sinh viên của trường đại học ngành Công nghiệp, chưa đủ thời gian học hành cũng như va chạm thực tế để được lĩnh hội đầy đủ.

Mong rằng sau sự choáng ngợp vì vui mừng đột ngột, cộng đồng và những người sát cánh bên gia đình cô trong thời gian qua, sẽ giúp Phương Uyên trang bị nhiều hơn những kiến thức về mặt xã hội, học thuật, luật pháp quốc tế…bởi đó là món quà quí nhất dành cho cô, hơn hẳn ngàn lời tụng ca.

Đêm qua, có lẽ khi nhiều người đang “nâng chén” chúc mừng Phương Uyên, trong đó hẳn có bạn bè tôi, tôi đã vào giường rất sớm và ngủ một giấc dài. May thay, theo thói quen, sáng nay tôi đã thức dậy sớm, mà không ngủ quên, bởi tôi còn một cuộc hẹn lúc 9 giờ để lo cơm áo gạo tiền cho cả gia đình nhỏ của mình…

NGUYỄN ĐÌNH BỔN

Advertisements

3 comments on “Cảm nhận cá nhân từ vụ Phương Uyên

  1. Xin chào mừng sự kiện thành lập đảng Dân chủ Xã hội sắp xảy ra. Lần này, không còn lực lượng nào có thể dập tắt được tiến trình dân chủ hóa đất nước nữa.

  2. Thử tưởng tượng cô PU.một thân một mình ở Toà Án với các quan toà ác cảm
    và “thù địch” (với cô),nhưng nhất là trước một cử toạ mà đại đa số là công an,
    mật vụ có khuôn mặt đằng đằng sát khí muốn…ăn tươi nuốt sống cô,nghĩa là
    toàn phiên toà là một không khí áp đảo,trấn áp tinh thần để cô nhận tội,song cô
    đã dám tuyên bố dứt khóat đến thẳng thừng :
    -Tôi không cần giảm án…Tôi chống đảng nhưng không chống tổ quốc.Đảng chỉ
    là một tổ chức,không thể cào bằng với tổ quốc.Các ông đừng đánh đồng…
    -Tôi không cần luật sư vì luật sư không giúp được gì …nghĩa là cô gián tiếp coi
    thường toà án,luật pháp chỉ là trò hề trong vở kịch mà đảng viết và đạo diễn !
    thì mới thấy cô can đảm một cách phi thường !

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s