Lãnh đạo đối lập Ai Cập tham gia biểu tình

Lãnh đạo phe đối lập tại Ai Cập, Mohamed ElBaradei, tham gia biểu tình cùng hàng nghìn người, đòi Tổng thống Mubarak từ chức.

Phát biểu trước đám đông trên quảng trường Tahrir (Giải phóng), nhân vật từng được giải Nobel Hòa bình, kêu gọi người biểu tình kiên nhẫn và nói “thay đổi đang đến”.

Trong ngày biểu tình thứ sáu đầy căng thẳng, quân đội đã điều xe tăng tới quảng trường nhưng bị người biểu tình vây chặt.

Chiến đấu cơ và trực thăng quân đội cũng bay là là trên đầu người biểu tình.

Ông ElBaradei nói với đám đông: “Các bạn đã giành lại quyền của mình và những gì chúng ta đã bắt đầu không thể thay đổi được”.

“Tôi kính cẩn cúi chào người dân Ai Cập . Tôi xin các bạn kiên nhẫn, chuyển biến đang đến trong những ngày tới.”

Ông ElBaradei được các nhóm đối lập yêu cầu đại diện điều đình với nhà chức trách về việc thành lập một chính phủ liên hiệp quốc gia.

Tuy nhiên, phóng viên BBC tại Cairo, Jim Muir, nói ông ElBaradei không thu hút được sự chú ý của toàn thể đám đông, trong có nhiều phe nhóm.

Trước đó Tổng thống Hosni Mubarak đã gặp gỡ các chỉ huy quân đội trong chuyến thăm một doanh trại.

Hồi cuối tuần, Tổng thống Mỹ Barack Obama đã gọi điện cho lãnh đạo một số nước để thảo luận tình hình Ai Cập.

Thông cáo của Nhà Trắng cho biết ông Obama đã nói chuyện với Thủ tướng Thổ Nhĩ Kỳ Recep Tayyip Erdogan, Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu, Quốc vương Abdullah của Ảrập Saudi và Thủ tướng Anh David Cameron. Ông tìm hiểu đánh giá của họ về tình hình Ai Cập và thống nhất sẽ giữ liên lạc.

Văn phòng của ông Cameron nói ông thủ tướng Anh cùng ông Obama có đồng quan điểm rằng “Ai Cập nay cần một quá trình cải cách chính trị toàn diện”.

Phát ngôn nhân của ông Cameron cũng nói hai ông muốn thấy mốt sự chuyển giao có trật tự, do người Ai Cập thực hiện, tiến tới một tương lai dân chủ cho đất nước này.

Tuy nhiên ông ElBaradei thì lại cho rằng Washington đang mất uy tín khi vẫn còn tiếp tục ủng hộ vị tổng thống mà đông đảo dân Ai Cập cho là độc tài.

Phóng viên BBC Jeremy Bowen, có mặt trên quảng trường Tahrir, nói việc quân đội điều xe tăng và chiến đấu cơ tới nơi đã khiến tình hình căng thẳng hẳn lên.

Cảnh sát chống bạo động

Trong tối Chủ nhật tại Cairo, không thấy bóng dáng cảnh sát bạo động, vốn đã đụng độ chết người với đám đông biểu tình trong những ngày vừa qua.

Tối muộn, truyền hình nhà nước cho hay lệnh giới nghiêm bắt đầu từ bốn giờ chiều – mà người dân nói chung không tuân thủ – nay sẽ được gia hạn ở Cairo, Alexandria và Suez từ ba giờ chiều tới tám giờ sáng hôm sau.

Tin cho hay ít nhất 100 người thiệt mạng trong các cuộc đụng độ tại các thành phố như Cairo, Suez và Alexandria. Hàng nghìn người khác bị thương.

Cho dù Chủ nhật là ngày làm việc ở các nước đạo Hồi, nhiều văn phòng và cửa hàng tại Cairo vẫn đóng cửa và mạng internet chập chờn lúc được lúc không.

Người Ai Cập muốn có cải cách chính trị

Ở Alexandria, biên tập viên John Simpson của BBC nói vẫn tiếp tục có nhiều cuộc biểu tình và quân đội được điều ra ngoài đường phố.

Trong cả nước, hàng nghìn tù nhân lợi dụng cơ hội đã thoát tù, trong đó có các thành viên cao cấp của tổ chức đối lập lớn nhất Ai Cập, có tên gọi Muslim Brotherhood.

Tổ chức này đã yêu cầu ông ElBaradei thay mặt điều đình với chính phủ Mubarak.

Ông ElBaradei, cựu giám đốc Cơ quan Nguyên tử năng Liên Hiệp Quốc, là người ủng hộ cải cách và có thể sẽ ứng cử cho chức tổng thống Ai Cập.

Đại sứ quán Mỹ tại Cairo nói hôm Chủ nhật rằng họ sẽ bắt đầu chở công dân Mỹ khỏi Ai Cập vào thứ Hai.

Trước đó, cũng có khuyến cáo người Mỹ rời đất nước này càng sớm càng tốt.

Nguồn BBC 31/01/2011

 

Advertisement
By daohieu Posted in Chưa phân loại

Người biểu tình chiếm Cairo

Người biểu tình vẽ bẩn và đập giầy vào áp phích có hình ông MubarakNhững người biểu tình đòi Tổng thống Mubarak phải từ chức

Người biểu tình đã chiếm trung tâm thủ đô Cairo của Ai Cập trong ngày biểu tình thứ sáu chống lại chế độ cai trị của Tổng thống Hosni Mubarak.

Cảnh sát, lực lượng đã có đụng độ bạo lực với người biểu tình trong những ngày qua, đã gần như vắng bóng trên đường phố.

Quân đội hiện diện đông đảo trong thành phố nhưng họ không can thiệp.

Tuy vậy cũng có tin một số trực thăng quân đội bay thấp trên đầu người biểu tình và đây được xem sự thách thức.

Trong khi đó chương trình phát thanh của kênh truyền hình Al-Jazeera qua vệ tinh của Ai Cập đã bị ngưng.

Trước đó chính phủ Ai Cập đã ra lệnh cho kênh này đóng cửa hoạt động sau khi họ đưa tin toàn diện về các cuộc biểu tình.

Ngày biểu tình thứ sáu cũng chứng kiến những hình ảnh gây kinh ngạc, trong đó có chuyện người biểu tình công kênh một viên sỹ quan quân đội.

Cho tới giờ các binh lính không có hành động gì cản trở người biểu tình nhưng hiện chưa rõ liệu Tổng thống Mubarak có ra lệnh cho các xe tăng đang có mặt trong thành phố trấn áp người biểu tình hay không.

100 người thiệt mạng

Phóng viên đài BBC ở Cairo Wyre Davies nói nhiều người đã tử vong trong các vụ đụng độ với cảnh sát và một số người bị bắn được chữa trị trong những bệnh viện dã chiến nơi không có cả thuốc tê và các dụng cụ căn bản.

Wyre Davies cho biết 50 người đã chết trong 24 giờ qua theo lời một bác sỹ.

Tính từ khi các cuộc biểu tình diễn ra hôm thứ Ba, ít nhất 100 người thiệt mạng trong các cuộc đụng độ giữa người biểu tình với lực lượng an ninh, chủ yếu là cảnh sát chống bạo động.

Hàng ngàn người bị thương khi bạo lực bùng nổ không chỉ ở Cairo mà còn cả ở Suez và Alexandria.

Tại Cairo, nhiều người biểu tình đã tập trung ở quảng trường Tahrir (Giải Phóng) bất chấp lệnh giới nghiêm.

Sáng Chủ Nhật họ hô vang “Mubarak, Mubarak, máy bay đang đợi” với hy vọng ông Mubarak sẽ từ chức và rời Ai Cập.

Nhiều người biểu tình đã trèo lên xe tăng và xe bọc thép ở quanh quảng trường và binh lính có vẻ thân thiện với người biểu tình.

Ngày Chủ Nhật là ngày bắt đầu một tuần làm việc mới ở Trung Đông nhưng nhiều công ty ở Cairo vẫn đóng cửa.

Internet hiện vẫn lúc có lúc không.

Cướp bóc

Hện phía quân đội không can thiệp vào những gì diễn ra mặc dù có mặt với số đông ở Cairo

Phóng viên BBC Jeremy Bowen nói mặc dù các văn phòng chính phủ chính được canh gác cẩn mật, hiện dường như đang có khoảng trống quyền lực tại nhiều vùng.

Trong khắp thành phố, những nhóm công dân vũ trang đã được lập ra để đối phó với tệ cướp bóc và vô luật lệ.

Trên khắp Ai Cập, hàng ngàn tù nhân đã vượt ngục sau khi áp đảo cai ngục.

Các nước phương Tây đã thúc giục Tổng thống Mubarak tránh bạo lực và thực hiện cải cách.

Ông Mubarak đã bổ nhiệm vị trí phó tổng thống – đó là người đứng đầu ngành tình báo Omar Suleiman. Bộ trưởng hàng không Ahmed Shafiq cũng được bổ nhiệm làm thủ tướng.

Hôm Chủ Nhật, một loạt các phong trào đấu tranh ở Ai Cập ra tuyên bố chung kêu gọi lãnh tụ đối lập Mohamed ElBaradei lập chính phủ lâm thời.

Hoa Kỳ kêu gọi công dân của họ rời Ai Cập càng sớm càng tốt trong khi Anh khuyên công dân nước này không nên tới Cairo, Alexandria, Luxor và Suez trừ khi thật cần thiết.

Một số nước Châu Âu cũng khuyến cáo công dân họ không nên tới Ai Cập.

Cuộc nổi dậy ở Ai Cập theo sau khởi nghĩa tại Tunisia hai tuần trước mà trong đó Tổng thống Zine al-Abidine Ben Ali bị lật đổ sau 23 năm cầm quyền.

Nguồn BBC 31/1/2011

By daohieu Posted in Chưa phân loại

Thế giới gây áp lực với Tổng thống Mubarak

Biểu tình ở Ai Cập

Lãnh đạo Mỹ, Anh, Pháp và Đức kêu gọi Tổng thống Ai Cập Hosni Mubarak không dùng bạo lực và tiến hành cải cách trong khi biểu tình bước sang ngày thứ sáu.

Tại Cairo, hàng nghìn người biểu tình tập trung bất chấp lệnh giới nghiêm. Quân đội đứng nhìn và không có hành động can thiệp.

Ông Mubarak đã bổ nhiệm phó tổng thống thứ nhất và thủ tướng trong nỗ lực giành kiểm soát sau năm ngày biểu tình nổ ra rầm rộ trên đường phố.

Ít nhất 74 người thiệt mạng kể từ thứ Ba, tình trạng cướp bóc tiếp diễn.

Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama đã có cuộc gặp với quan chức an ninh quốc nội hôm thứ Bảy để thảo luận về tình hình Ai Cập.

Sau đó, Nhà trắng tuyên bố sẽ tiếp tục tập trung “kêu gọi kiềm chế, ủng hộ các quyền cơ bản và hỗ trợ các bước đi cụ thể nhằm thúc đẩy cải cách chính trị”.

Lãnh đạo Anh quốc, Đức và Pháp cũng đưa ra những kêu gọi tương tự.

Thủ tướng Anh David Cameron, Thủ tướng Đức Angela Merkel và Tổng thống Pháp Nicolas Sarkozy trong một thông cáo chung viết:” Chúng tôi kêu gọi Tổng thống Mubarak bằng mọi giá cố gắng tránh sử dụng vũ lực chống lại dân thường và những người biểu tình một cách hòa bình”.

Tiếp tục biểu tình

Cho dù có lệnh giới nghiêm, khu vực quảng trường Tahrir (Giải phóng) ở trung tâm Cairo cho tới tối mịt vẫn đầy ngập người biểu tình. Quân đội cùng chiến xa được điều tới nhưng không có hành động gì.

Các cuộc đụng độ giữa người biểu tình và cảnh sát chống bạo động đã khiến ít nhất 74 người chết kể từ khi đợt bạo động bắt đầu hôm thứ Ba. Khoảng 2.000 người bị thương.

Trước đó, Tổng thống Mubarak đã bổ nhiệm ông Omar Suleiman, giám đốc cơ quan an ninh, làm phó tổng thống đầu tiên trong suốt 30 năm kể từ khi ông lên cầm quyền.

Bộ trưởng Hàng không Ahmed Shafiq được bổ nhiệm vào chức thủ tướng.

Một người biểu tình nói với đài BBC: “Người dân chúng tôi muốn nói với ông Mubarak: ‘Mubarak, hãy rút lui, rúi lui và đi nơi khác. Chúng tôi không muốn có bộ trưởng mới mà chúng tôi muốn có tổng thống mới.”

Tại nhiều khu dân cư, người dân đã thành lập các tổ dân phòng để tự bảo vệ tài sản của mình.

Phóng viên BBC có mặt tại Cairo nói đã chứng kiến cảnh một tổ dân phòng tự trang bị bằng gậy gộc, thanh sắt và cả chân bàn ghế.

Tình trạng cướp bóc xảy ra tại nhiều khu nhà giàu ở Cairo, trong khi tại hải cảng Alexandria nhiều siêu thị bị phá và cướp của.

Cho dù người dân tổ chức tự phòng vệ, ít nhất hai kẻ ăn trộm đã vào bảo tàng cổ vật tại Cairo và làm hư hỏng một số vật trưng bày tại đó.

Chính phủ Anh ra khuyến cáo không nên du lịch tới Cairo, Alexandria, Luxor và Suez.

Chính phủ Mỹ và một số nước châu Âu cũng khuyên công dân của mình không nên tới Ai Cập.

Thị trường chứng khoán Cairo sẽ đóng cửa vào Chủ nhật, vốn là ngày làm việc bình thường ở Trung Đông, vì tình hình bất ổn trong thành phố.

Dịch vụ điện thoại di động đã hoạt động trở lại ở Cairo, nhưng mạng internet vẫn còn bị trục trặc.

Đợt biểu tình tại Ai Cập tiếp theo sau biểu tình hai tuần trước tại Tunisia, trong đó Tổng thống Zine al-Abidine Ben Ali bị lật đổ sau 23 năm cầm quyền.

Nguyên nhân cuộc biểu tình tại Tunisia là do người dân phẫn nộ trước tình trạng giá cả lên cao, thất nghiệp tăng và quan chức tham nhũng.

Người dân Ai Cập cũng đang ngày càng tức giận và hết kiên nhẫn với các nhà lãnh đạo của mình.

nguồn BBC

By daohieu Posted in Chưa phân loại

Biểu tình tại Ai Cập sang ngày thứ năm

Với hàng ngàn người biểu tình trên các đường phố ở thủ đô Cairo của Ai Cập, kêu gọi tổng thống Hosni Mubarak từ chức, thì quân đội nước này đã tuyên bố kéo dài lệnh giới nghiêm ban đêm tại Cairo, Alexandria và Suez.

Trước đó, nội các nước này đã từ chức, sau tuyên bố của ông Mubarak, giải thể chính phủ. Ít nhất có 38 người đã bị giết chết chỉ riêng trong các cuộc biểu tình ngày hôm qua.

Xe tăng và binh lính đã được triển khai ở gần các điểm quan trọng.

Tại thị trấn Rafah thuộc bán đảo Sinai, trụ sở chính của cơ quan an ninh quốc gia đã ị tấn công và tin cho hay một số các sỹ quan cảnh sát đã bị giết chết.

Hôm thứ Sáu, hàng chục nghìn người đã xuống đường tại Cairo, Suez, Alexandria và các thành phố khác trong các cuộc phản đối tiếp diễn tới buổi đêm, bất chấp lệnh giới nghiêm.

Các cuộc biểu tình phản đối vẫn đang tiếp tục diễn ra ở trung tâm Cairo và người ta nghe thấy nhiều tiếng súng nổ.

Dịch vụ điện thoại di động đã được khôi phục ở thủ đô, nhưng mạng Internet vẫn bị tê liệt.

Phóng viên BBC, Rupert Wingfield-Hayes có mặt tại Suez, cho biết các đường phố ở thành phố cảng mạn đông đã rơi vào tay những người phản đối qua đêm, nhưng quân đội hiện đã có mặt ở đó.

Tổng thống Mubarak đã xuất hiện trên truyền hình với một thông điệp được loan đi vào buổi tối thứ Sau.

Đây là phát biểu đầu tiên của ông kể từ khi các cuộc biểu tình phản đối nổ ra, vốn được tiếp nối bằng các diễn biến của một ngày với nhiều bạo lực và tình trạng vô chính phủ tràn lan.

Tại Cairo, binh lính triển khai dưới sự yểm trợ của các xe thiết giáp, nhằm hậu thuẫn cho lực lượng cảnh sát chống bạo động, trong lúc những người biểu tình châm lửa đốt các văn phòng trụ sở của đảng cầm quyền NDP và bao vây Đài Truyền hình Nhà nước cùng Bộ Ngoại giao.

Quân đội cũng thiết lập hàng rào an ninh quanh Bảo tàng Ai Cập, nơi trưng bày và lưu giữ nhiều cổ vật có giá trị nổi tiếng như mặt nạ vàng của Vua Tutankhamen, nhằm đề phòng nạn cướp bóc, hôi của.

Sa thải

Tổng thống Mubarak, vốn nắm quyền liên tục từ vài chục năm qua, đã tuyên bố sa thải nội các và loan báo chỉ định một nội các mới trong ngày thứ Bảy 29/1.

Tôi vừa yêu cầu chính phủ nộp đơn từ chức

Hosni Mubarak-TT Ai Cập

Phát biểu đầu tiên của ông Mubarak được loan đi trên làn sóng vào lúc cuộc đụng độ giữa lực lượng an ninh với người biểu tình làm ít nhất 26 người thiệt mạng và hàng trăm người khác bị thương.

Hàng chục ngàn người trước đó đã tham dự biểu tình phản đối tại Cairo và một loạt thành phố quan trọng khác.

Ít nhất 13 người thiệt mạng tại Suez hôm thứ Sáu.

Tại Cairo số người chết ít nhất là năm, theo các nguồn tin bệnh viện.

Kể từ khi cuộc phản đối bắt đầu từ thứ Ba 25/1, số người chết nay có thể đã lên tới mức ít nhất là 26 người.

“Tôi vừa yêu cầu chính phủ nộp đơn từ chức,” ông Mubarak nói.

Binh lính Ai Cập trên các xe thiết giáp bao quanh bởi hàng ngàn người biểu tình phản đối.

Ông Mubarak nói ông hiểu sự bực bội của người biểu tình, rằng lằn ranh giữa tự do và rối loạn vô cùng nhỏ, do vậy ông không cho phép Ai Cập rơi vào tình trạng bất ổn.

Trong khi đó tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama nói ông đã đàm thoại điện thoại khá lâu với tổng thống Ai Cập, kêu gọi nhà lãnh đạo Ai Cập dùng cơ hội này để cải tổ quốc gia.

Phái viên BBC Jon Leyne tại Cairo nói có vẻ như ban lãnh đạo Ai Cập đã có nhiều thảo luận, trước khi ông Mubarak xuất hiện trên truyền hình quốc gia.

Tuy nhiên phát biểu của tổng thống Ai Cập có lẽ chỉ làm tình hình thêm rối ren, phái viên BBC nói thêm.

Người biểu tình trên đường phố có lẽ cảm thấy bực mình khi bị coi gây ra tình trạng bất ổn. Cạnh đó họ cảm thấy phấn khích rằng ông Mubarak đã nhượng bộ, rất có thể họ sẽ tìm cách gây sức ép lật đổ ông.

Sau bài nói chuyện của ông Mubarak trên truyền hình, phái viên BBC cho hay người ta nghe thấy một loạt tiếng nổ lớn, hướng trung tâm Cairo, nhiều khả năng ai đó bắn đạn hơi cay, hoặc đạn thật.

Hãng tin Reuters về sau trích lời nhân chứng nói rằng sau nửa đêm, khoảng 20 xe nhà binh di chuyển đến Quảng trường Tahrir, dàn mỏng người biểu tình ra các phố xung quanh.

Nguồn BBC 30/01/2011

 

Tổng thống Mubarak sa thải nội các

Tổng thống Hosni Mubarak bảo vệ cách hành xử của lực lượng an ninh Ai Cập trước làn sóng phản đối chính phủ dâng cao toàn quốc. Cạnh đó, ông Mubarak sa thải nội các, nói thêm tân nội các sẽ được loan báo trong thứ Bảy 29/1.

Đây là phát biểu đầu tiên của ông Mubarak kể từ khi làn sóng phản đối của dân bắt đầu. Đụng độ giữa lực lượng an ninh với người biểu tình làm 26 người thiệt mạng, hàng trăm người khác bị thương.

Hàng chục ngàn người tham dự biểu tình phản đối tại Cairo, Suez, Alexandria và một số thành phố khác.

Người biểu tình phát hỏa trụ sở của đảng NDP, đảng cầm quyền. Họ bao vây Đài Truyền hình nhà nước và Bộ Ngoại giao.

Ít nhất 13 người thiệt mạng tại Suez hôm thứ Sáu. Tại Cairo số người chết là năm, theo các nguồn tin bệnh viện.

Kể từ khi cuộc phản đối bắt đầu từ thứ Ba 25/1, số người chết nay là 26.

Sa thải nội các

“Tôi vừa yêu cầu chính phủ nộp đơn từ chức,” ông Mubarak nói. Tổng thống Ai Cập cho hay ông sẽ lập tân chính phủ trong thứ Bảy 29/1.

Ông Mubarak nói ông hiểu sự bực bội của người biểu tình, rằng lằn ranh giữa tự do và rối loạn vô cùng nhỏ, do vậy ông không cho phép Ai Cập rơi vào tình trạng bất ổn.

Trong khi đó tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama nói ông đã nói chuyện qua điện thoại khá lâu với tổng thống Ai Cập, kêu gọi nhà lãnh đạo Ai Cập dùng cơ hội này để cải tổ quốc gia.

Phái viên BBC Jon Leyne tại Cairo nói có vẻ như ban lãnh đạo Ai Cập đã có nhiều thảo luận, trước khi ông Mubarak xuất hiện trên truyền hình quốc gia.

Tuy nhiên phát biểu của tổng thống Ai Cập có lẽ chỉ làm tình hình thêm rối ren, phái viên BBC nói thêm. Người biểu tình trên đường phố có lẽ cảm thấy bực mình khi bị coi gây ra tình trạng bất ổn. Cạnh đó họ cảm thấy phấn khích rằng ông Mubarak đã nhượng bộ, rất có thể họ sẽ tìm cách gây sức ép lật đổ ông.

Sau bài nói chuyện của ông Mubarak trên truyền hình, phái viên BBC cho hay người ta nghe thấy một loạt tiếng nổ lớn, hướng trung tâm Cairo, nhiều khả năng ai đó bắn đạn hơi cay, hoặc đạn thật.

Hãng tin Reuters về sau trích lời nhân chứng nói rằng sau nửa đêm, khoảng 20 xe nhà binh di chuyển đến Quảng trường Tahrir, dàn mỏng người biểu tình ra các phố xung quanh.

Nguồn BBC 29/1/2011

CHÚ THÍCH ẢNH: Mubarak hiện nay (cáo già)

Tình hình Ai Cập bùng nổ và những hệ lụy

Biểu tình tại Ai Cập chưa đến mức vượt ra ngoài kiểm soát nhưng đang gây ra thách thức thực sự đối với chế độ Tổng thống Mubarak. Nếu kịch bản Tunisia tái diễn tại đây sẽ gây ra những tác động lớn cho cả khu vực.
Liệu có đổ vỡ dây chuyền ở Trung Đông?


Chính trị Ai Cập nóng nhất trong 30 năm

Các cuộc biểu tình đòi Tổng thống Hosni Mubarak từ chức đang tiếp diễn khắp Ai Cập và đây là làn sóng nổi dậy dữ dội nhất ở nước này kể từ năm 1977. Có khoảng 1.000 người biểu tình bị bắt vì cảnh sát tuyên bố hoạt động của họ là bất hợp pháp. Người tuần hành không chịu nhượng bộ nhưng với sự gắt gao của lực lượng an ninh, họ gặp khó khăn trong việc tập hợp lực lượng.

Biểu tình kèm theo đụng độ vẫn xảy ra tại một số thành phố, đặc biệt là ở Suez. Tuy nhiên nhìn chung cuộc sống thường nhật tại phần lớn Ai Cập vẫn diễn ra bình thường. Đa phần người dân bận rộn với cuộc mưu sinh không tham gia biểu tình. Có sự bất mãn ngày càng lan rộng với chính phủ, nhưng mới chỉ có vài nghìn người hiện thực hoá sự tức giận đó bằng cách xuống đường.

Một đặc điểm nữa của biểu tình tại Ai Cập là dù xuất hiện ở nhiều nơi, đây vẫn là hoạt động không có lãnh đạo trung tâm. Chủ yếu người tuần hành được tập trung thông qua các lời kêu gọi trên những trang xã hội như Facebook và Twitter, chứ không phải sau những cuộc tập hợp của các nhà chính trị.

Trong khi đó, phong trào Hồi giáo có ảnh hưởng nhất Ai Cập và đang bị cấm hoạt động là Muslim Brotherhood chưa có động thái nhập cuộc để ủng hộ người biểu tình. Đây có thể được coi là lợi thế đối với chính phủ, vì họ là phong trào chính trị có khả năng tập hợp lực lượng đủ lớn để làm cách mạng theo kiểu Tunisia.

Chính phủ Ai Cập ban đầu đối phó với biểu tình theo kiểu truyền thống khi chỉ coi đây là mối đe doạ về an ninh. Nhưng tới cuối tuần này, hàng loạt cuộc họp khẩn diễn ra. Tiếp theo đó là những cách đối phó ở tầm vĩ mô về kinh tế và chính trị, như tăng lương, tạo thêm công ăn việc làm và những biện pháp khác xoa dịu những bất mãn về kinh tế trong người dân. Đặc biệt, sáng nay Tổng thống Hosni Mubarak tuyên bố giải tán chính phủ đồng thời hứa hẹn cải cách chính trị.

Ảnh hưởng của tình hình Ai Cập

Nếu cuộc biểu tình rầm rộ của người Ai Cập biến thành một cuộc cách mạng, thì tác động của sự kiện này đối với thế giới Ảrập cũng như chính sách của phương Tây tại Trung Đông sẽ thực sự lớn. Đây là quốc gia đông dân nhất thế giới Ảrập nên đóng vai trò chủ chốt trong các chính sách chung của những nước này.

So với đất nước Tunisia nhỏ bé về diện tích, Ai Cập có vị thế hoàn toàn khác. Không chỉ thế giới Ảrập, mà cả phương Tây, Israel và Iran cũng có mối quan tâm đặc biệt đến tình hình nước này. Trên hết, Ai Cập có chế độ nổi tiếng về khả năng kiểm soát chính trị, nên việc sụp đổ là điều chưa từng được tính đến.

Theo giới phân tích, nền tảng vững khiến Ai Cập dù đang lâm vào bất ổn với làn sóng biểu tình bạo loạn khắp cả nước, những cấu trúc kinh tế và chính trị cơ bản của nước này sẽ vấn tồn tại, ngay cả khi có hay không Tổng thống Hosni Mubarak, người đã cầm quyền suốt 3 thập kỷ qua.

Nếu chế độ Mubarak sụp đổ, sự kiện này sẽ ảnh hưởng đến tất cả những quốc gia và vấn đề chính trong khu vực. Đối với các nước Ả rập có truyền thống lãnh đạo cầm quyền dài, thì sự ra đi của ông Mubarak sẽ “dữ dội” hơn nhiều so với sự sụp đổ của chế độ Ben Ali tại Tunisia. Còn đối với những người biểu tình thì đây sẽ là cú hích lớn, khuyến khích thêm quan điểm rằng khu vực đang bước vào kỷ nguyên “quyền lực nhân dân” và hiệu ứng domino tại Trung Đông có thể xảy ra.

Tiến trình hoà bình Trung Đông cũng sẽ chịu tác động dữ dội vì kịch bản sụp đổ, do Ai Cập là nước Ảrập đầu tiên ký hiệp ước hoà bình với Israel. Phương Tây cũng sẽ lâm vào tình huống khó xử và lo ngại tình trạng mất ổn định tại Trung Đông cũng như sự trỗi dậy của chủ nghĩa cực đoan. Trong khi đó nền kinh tế cũng chịu ảnh hưởng trên quy mô khu vực và thậm chí toàn cầu nếu giá dầu tăng cao.

Nhân tố quyết định

Tuy nhiên, đến nay số phận của Tổng thống Ai Cập Hosni Mubarak vẫn chỉ là giả thiết, vì ông vẫn tại vị bất chấp làn sóng biểu tình lan rộng. Trong bối cảnh đó, vũ khí chủ chốt của ông trong việc đối phó với nổi dậy chính là quân đội và lực lượng an ninh. Đây là những nhân tố quyết định việc chế độ Mubarak có tiếp tục tồn tại hay không tại Ai Cập.

Hai nhân tố quyết định này cũng không hoàn toàn giống nhau. Quân đội Ai Cập nhìn chung được người dân nước này tôn trọng và đặc biệt được nhớ đến với hai cuộc chiến với Israel năm 1967 và 1973. Hiện quân đội nước này có khoảng 340.000 người, do tướng thân Mỹ Mohammad Tantawi chỉ huy.

Còn lực lượng cảnh sát chống bạo động Amn al-Markazi thuộc Bộ Nội vụ thì có nhiều “duyên nợ” với người biểu tình vì họ trực tiếp đối mặt trong các sự kiện trước đây. Theo BBC, lực lượng này có khoảng 330.000 người và chủ yếu được trả lương thấp. Chính họ đã từng nổi dậy vì lương thấp những năm đầu khi Tổng thống Mubarak mới lên cầm quyền và bị đặt dưới sự kiểm soát của quân đội.

Ông Mubarak lệnh cho quân đội triển khai trên đường phố Cairo đêm qua với mục đích hỗ trợ cho cảnh sát chống bạo động đang bị người biểu tình áp đảo về số lượng. Nhưng nhiều người biểu tình lại hy vọng quân đội sẽ đứng về phía họ hoặc hành động kiềm chế hơn so với cảnh sát vốn rất mạnh tay. Do đó những đoàn xe quân sự đã nhận được sự chào đón của người dân.

Cho đến nay, Tổng thống Mubarak vẫn nhận được sự ủng hộ của các lực lượng vũ trang gồm cả quân đội và cảnh sát, đồng nghĩa với việc ông vẫn nắm quyền lãnh đạo đất nước. Nhưng diễn biến hiện nay là thách thức lớn nhất đối với ông trong suốt 30 năm cầm quyền. Dù vẫn nắm trong tay nhân tố quyết định, nhưng nếu biểu tình tiếp tục leo thang thì có khả năng những tiếng nói có ảnh hưởng trong quân đội sẽ yêu cầu ông từ chức, và lúc đó tình hình sẽ thay đổi hoàn toàn.

Đình Nguyễn (VN Express)

Mubarak: thay đổi hay sụp đổ?

Tuổi Trẻ Online, Thứ Bảy, 29/01/2011, 07:32 (GMT+7)

TT – Các cuộc biểu tình của người dân Ai Cập đang dần đẩy chính quyền Tổng thống Hosni Mubarak tới lựa chọn cuối cùng: thay đổi hoặc sụp đổ.

Ông Hosni Mubarak nhậm chức tổng thống Ai Cập từ tháng 10-1981. Theo báo New York Times, suốt 30 năm cầm quyền, chế độ Mubarak đã nhận hơn 60 tỉ USD viện trợ từ Mỹ. Tuy nhiên, các nhà kinh tế ước tính 40% trong tổng số 80 triệu dân Ai Cập vẫn đang sống dưới mức nghèo khổ (2 USD/ngày). Khoảng 2/3 dân số Ai Cập dưới 30 tuổi và phần lớn thất nghiệp.

Ông Mubarak cai trị đất nước bằng bàn tay sắt. Với luật khẩn cấp, chính quyền Mubarak bắt giữ và bỏ tù người dân mà không qua xét xử tại tòa. Bằng đạo luật này, ông Mubarak đã triệt tiêu những tiếng nói khác và lực lượng đối lập. Theo ước tính từ năm 2005, khoảng 17.000 người đã bị bỏ tù vì đạo luật khẩn cấp này. Số lượng tù nhân chính trị lên tới 30.000 người. Người dân cáo buộc dưới thời ông Mubarak, tình trạng tham nhũng tại Ai Cập ngày càng trầm trọng. Năm 2010, chỉ số cảm nhận tham nhũng của Ai Cập do Tổ chức Minh bạch quốc tế chấm chỉ đạt 3,1 điểm (10 là cực kỳ trong sạch, còn 0 là cực kỳ tham nhũng).

Chính sách của ông Mubarak đã “tạo ra” một đạo quân thất nghiệp, trẻ, có học. Và chính lực lượng này giờ đang có mặt trên đường phố cùng hàng ngàn người dân khác biểu tình đòi cơm áo. Những động cơ tôn giáo hay tâm lý chống Mỹ vốn quen thuộc xem chừng không tồn tại. Amr Hamzawy – giám đốc nghiên cứu Trung tâm Trung Đông Carnegie ở Beirut, Libăng – cho rằng chính vì điều này mà các cuộc biểu tình đã thu hút đông đảo người ít quan tâm đến chính trị.

Các cuộc biểu tình ở Ai Cập cũng đẩy chính quyền Mỹ vào tình thế lưỡng nan. Cairo là một đồng minh quan trọng của Washington ở khu vực Trung Đông, đóng vai trò cầu nối trong nỗ lực kiến tạo hòa bình giữa Israel và Palestine, là đối thủ kiềm chế ảnh hưởng của Iran. Nếu ông Mubarak bị lật đổ và một chính quyền ít thân thiện với Mỹ xuất hiện, Washington sẽ mất một chỗ dựa quan trọng ở Trung Đông vào thời điểm Iran đang quyết tâm theo đuổi chương trình hạt nhân. Trong các phát biểu mới đây, Nhà Trắng và các quan chức Mỹ đã chọn quan điểm an toàn: lên án bạo lực, kêu gọi kiềm chế và cải tổ nhưng cũng không mô tả Mubarak là một “nhà độc tài”.

Liệu Ai Cập có là một Tunisia mới? Câu trả lời còn chưa rõ ràng như báo New York Times nhận định. Steven A. Cook thuộc Tổ chức nghiên cứu Hội đồng ngoại giao (Mỹ) cho rằng có hai nhân tố đang chi phối tình hình. Một là, lãnh đạo đối lập Mohamed ElBaradei, cựu giám đốc Cơ quan Năng lượng nguyên tử quốc tế LHQ (IAEA) và là người từng đoạt giải Nobel hòa bình. Sự hiện diện của ông ElBaradei tại Ai Cập lúc này có thể đem lại thêm uy tín và sự ủng hộ quốc tế cho phe đối lập Ai Cập. Với ông ElBaradei, có thể ông Mubarak sẽ e ngại không sử dụng vũ lực để đàn áp các cuộc biểu tình. Hai là, quân đội và lực lượng an ninh Ai Cập, mỗi năm nhận được 1,3 tỉ USD viện trợ từ Mỹ, là trụ cột chống đỡ cho chế độ của ông Mubarak. Nếu quân đội tiếp tục trung thành với mình, ông Mubarak có thể bất chấp làn sóng biểu tình trên đường phố.

Sự ủng hộ của các đồng minh phương Tây cũng như nỗi lo sợ của phương Tây về một chế độ Hồi giáo cực đoan mới là những yếu tố giúp ông Mubarak đứng vững trong thời điểm này. Tuy nhiên, điều quan trọng nhất là các lực lượng xã hội ở Ai Cập đã lên tiếng nói. Và sớm hay muộn, áp lực từ phía người dân sẽ buộc ông Mubarak phải thay đổi hoặc ra đi.

HIẾU TRUNG

GHI CHÚ CUỐI NGÀY

1.
tia nắng cuối cùng  xuống  phố
trời chưa sang thu đâu  heo may
dăm chiếc lá khô rơi
chiều thinh vắng
lạnh hiên ngoài.

2.
một đoá mai nở giữa năm bâng quơ
chẳng kịp theo xuân về
mưa rào qua mái phố
nhạt nhoà hàng me.

3.
hẻm cụt mất điện quánh đặc bóng đêm
qua khung cửa hẹp
nơi  đỉnh cột đèn chết
đám mây sau mưa như còn trôi
trên cao một giọt sáng
rơi.

4.
lá thư từ xa xôi
con tem miền tuyết lạnh
nằm yên nghe chiều trôi.

5.
ngày  ra đi
xe tốc độ vút qua bụi mù
bỏ lại mảng tường loang lổ phố thị
ta vẫn chờ mãi ta nơi đất trọ heo hút nẻo về

dường như ai đó nhắc ta đừng hẹn chờ vô lối
rồi mai cuối đường thế nào mặt trời cũng lên
dù chiều nay hay ngày sau bất ngờ mất ánh sáng
ta vẫn dặn lòng ta tỉnh thức đừng buồn.

6.
một khắc trời yên gió
chiếc lá rách ngủ quên nơi bậu cửa cuối chiều
trang thư chưa lên đèn con chữ dốt đặc cô liêu
cánh cửa đóng sập vào tối

7.
hằn lên vắng lặng một giọt sonate
chạm lòng đêm hiền từ
ta dò tìm khuôn mặt xưa theo dòng chữ
hạt lệ nào khô rơi xuống hoang vu

Saigon,2010
ĐOÀN THUẬN

Tô phở 35 đô…

Alastair Leithead

BBC News, Hà Nội

Trong lúc nước Việt Nam cộng sản ngày càng bám sát những phương cách của chủ nghĩa tư bản, khoảng cách giàu nghèo đang gia tăng nhanh chóng.

Tôi vừa trải qua những ngày kỳ quặc, nhưng kỳ quặc nhất là ngày Chủ Nhật ở Hà Nội.

Ngày bắt đầu bằng việc viếng một lãnh tụ được bảo quản trông như làm bằng sáp, sau đó là nếm món phở đắt nhất Việt Nam, rồi xem một chiếc xe con đắt giá nhất.

Tôi có mặt ở buổi gặp ra mắt của câu lạc bộ những người chơi xe Harley Davidson trước khi “chạm vào” thực tế bằng cách ngồi xếp bằng trên sàn một nhà hàng và nhắp bia hơi.

Bác Hồ, cha già dân tộc của Việt Nam, hình như đã yêu cầu được hỏa táng chứ không phải được nằm – như hiện tại – giữa tòa lăng tối tăm, bị bao quanh bởi đám lính canh luôn thúc giục khách viếng thăm thực hiện nhanh cuộc viếng, và giữ trật tự, không được xỏ tay vào túi, đội mũ trên đầu.

Hàng trăm người Việt Nam và du khách thường xuyên xếp hàng để vào nhìn ông, làm như ông vừa qua đời, giống như cách đây hơn 40 năm.

Đảng cộng sản ở đây không thích thay đổi, nhưng với những tòa nhà chọc trời đang ập tới chung quanh khu tưởng niệm Bác Hồ, thay đổi đang tới với ông.

Những khách hàng giàu có

Cuộc dừng chân tiếp theo là vì “phở”, món ăn sáng và là món xúp nạp năng lượng cho dân chúng, được múc ra từ những chiếc nồi lớn nóng sôi dưới trời lạnh Hà Nội và thường bán với giá khoảng một “đô” mỗi tô.

Nhưng chúng tôi không đến những quầy phở ở các phố cũ mà đi nếm thử loại phở đắt nhất nước với giá 35 đô mỗi tô.

Hai chiếc Porsche loại 4*4 bên ngoài nhà hàng. Tôi thậm chí không biết là Porsche chế tạo cả xe 4*4.

Chủ nhà hàng thuyết cho chúng tôi về chất lượng thịt bò Nhật, độ sạch của bếp nấu và số tiền mà người giàu sẵn sàng chồng ra để xì xoạp món phở cao giá nhất Việt Nam.

Một thực khách thừa nhận ông vừa xài món đặc biệt của nhà hàng, và khi tôi hỏi về nghề nghiệp thì ông ấy nói với tôi với vẻ như có lỗi rằng ông ta làm trong chính phủ.

Chúng tôi cũng được nhìn chừng một cách ngờ vực bởi một ủy viên Trung ương Đảng, người vừa bước gấp từ cửa nhà hàng vào chiếc Mercedes, trong lúc người trông nom tôi thử món phở mà sau đó cô nói giá không tới 35 đô nhưng cũng ngon hơn phở cô thường ăn.

Đồng sàng dị mộng

Vâng, người “trông nom” chúng tôi…

“Đảng” cũng thích kiểm soát. Nhưng đây không phải là nước cộng sản mà chúng ta từng hình dung vào những năm 1950-1960.

Vâng, những lá cờ đỏ vẫn treo ở mọi góc phố, nhưng hình búa liềm tung bay ở phía đối diện qua đường với một cửa hiệu Chanel, các biểu ngữ tuyên truyền theo lối cổ treo gần nhà hàng Louis Vuitton. Những biểu tượng của cả chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa tư bản – hiện tượng đồng sàng dị mộng.

Ngay cả những người trông nom chúng tôi cũng cười và nhún vai khi được hỏi ý thức hệ và thực tế có thể đặt cùng nơi như thế nào.

Họ tỏ ra thẳng thắn một cách bất ngờ và trung thực khi nói về những ý tưởng quái gở. Tôi cứ ngỡ là họ sẽ tỏ ra xã giao và nghiêm nghị, thậm chí với vẻ sùng đạo.

Còn ông chủ nhà hàng thì giải thích: “Vỏ là cộng sản nhưng ruột là tư bản”.

Chúng tôi đã thấy lớp vỏ đó – một tập thể đồng chí tại Đại hội Đảng lặng lẽ đồng tình về dự kiến đội ngũ lãnh đạo mới của đất nước.

“Ai phản đối?” – vị chủ tọa hỏi với cái nhìn lướt qua.

Tất nhiên không có ai. Nghi ngờ hệ thống là điều không chấp nhận được.

Nhưng rồi tất cả những đấu đá, cãi vã diễn ra sau những cánh cửa đóng kín.

Châu báu

Và chúng tôi đã nhìn thấy bộ ruột – một buổi sáng cùng với một trong những người giàu nhất nước đã tạo điều kiện – đó là công trình nhiều triệu đô mà ngay lập tức trở thành tòa nhà cao nhất miền Trung, là một khách sạn trên bờ biển và khu biệt thự giá mỗi lô hai triệu đô, là các khu công nghiệp của anh ta, là ý đồ kiếm nhiều tiền hơn nữa bằng cách thay thế các xí nghiệp may mặc và da giày bởi công nghiệp điện tử công nghệ cao.

“Nếu Đảng đi con đường khác với dân tộc Việt Nam thì chắc chắn họ không thể tồn tại lâu”, anh ta quả quyết. Một niềm tin dựa vào tài sản.

Vẫn với vẻ đầy tự tin, chàng trai 26 tuổi chỉ cho tôi xem chiếc xe Rolls-Royce Phantom sản xuất theo đơn đặt hàng đang phô diễn trong phòng trưng bày với chiếc mui mở như đang cười nhạo những người bán hàng rong đội nón rách đi qua.

Người anh ta đầy châu báu. Khi làm chủ một cửa hàng bán xe đắt tiền như thế này, bạn có thể xài điện thoại giát vàng và đồng hồ đính kim cương.

Thế còn câu lạc bộ mô-tô Harley Davidson? “Ông sẽ không bao giờ nhìn thấy nhiều xe cao giá như thế này ở bất kỳ nơi nào khác trên thế giới,” một thành viên ngoại quốc mặt mũi khó coi của câu lạc bộ nói với tôi.

Và đây cố nhiên là thói quen tốn tiền. Những người chơi mô-tô thường thích nổi loạn. Ở mức độ nào đó, tôi cho là những người chơi xe ở đây cũng thế, nhưng họ chỉ làm được mỗi một việc là cho máy xe của họ gào rú khoe tiền trước những người dân nghèo Hà Nội.

Một ngày với những người “có”, trong khi còn hàng triệu người “không có”.

Sau một hồi xáo động, tôi mời một nữ phóng viên người bản xứ uống nước.

Cô nói về sự đe dọa và những cú điện thoại gọi lúc đêm khuya, việc điện thoại bị nghe lén và cảnh bị bám đuôi.

Những người cản trở Đảng sẽ có kết cục trong tù.

Lớp vỏ vẫn còn cứng. Những nguyên tắc lưu giữ trong Lăng Bác vẫn còn hiệu lực.

Đã có những người giỏi kiếm tiền, và vẫn còn một hệ thống. Nhưng khi tiền đổ vào và nền kinh tế nóng lên, thay đổi sẽ là bất khả kháng.

Nếu nỗ lực, đảng có thể vẫn ngự trị và hướng đạo, nhưng phải có bàn tay rất khỏe mới có thể chặn được thủy triều.

NGUYỄN TRẦN SÂM

(dịch từ BBC tiếng Anh)

ĐỘC TIỂU THANH KÝ

MỘT BÀI THƠ ĐƯỜNG LUẬT BỊ THẤT NIÊM !?

Sách giáo khoa hiện nay soạn cho học sinh học về Nguyễn Du, ngoài Kim Vân Kiều còn có bài Độc Tiểu Thanh ký lấy trong các di cảo của cụ. Bài Độc Tiểu Thanh ký có 2 câu kết được nhiều người nhớ và sử dụng trích dẫn khi tìm hiểu về Tố Như – Nguyễn Du. Nói đến Nguyễn Du, người ta có thể nhắc liền đến tâm sự :

“Không biết ba trăm năm sau nữa, trong thiên hạ có ai là người khóc cho Tố Như” …

Cũng giống như bài Cáo tật thị chúng của Thiền sư Mãn Giác, đa phần người ta chỉ nhớ đến 2 câu kết mà không cần nhớ toàn bài:

Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận

Đình tiền tạc dạ nhất chi mai

Nói đến Độc Tiểu Thanh ký người ta cũng chỉ cần nhớ đến 2 câu:

Bất tri tam bách dư niên hậu

Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như

Nhưng cũng chính vì ít để ý đến toàn bài nên ít thấy rằng bài Độc Tiểu Thanh ký bị thất niêm luật theo phong cách, kỹ thuật làm thơ Đường.

Theo Việt Nam Văn Học Sử Yếu của cụ Dương Quảng Hàm (bản in Trung Tâm Học Liệu – Sài Gòn in lần thứ 10 năm 1968), niêm là sự liên lạc về âm luật của 2 câu thơ trong bài thơ Đường luật. Hai câu thơ niêm với nhau khi nào chữ thứ nhì của 2 câu cùng theo một luật, hoặc cùng là thanh bằng, hoặc cùng là thanh trắc. Bằng niêm với bằng, trắc niêm với trắc. Trong một bài Đường luật thất ngôn bát cú, chữ thứ 2 câu 1 niêm chữ thứ 2 câu 8, tương tự câu 2 với câu 3, câu 4 với câu 5, câu 6 với câu 7.

Niêm luật được quy định là để tạo nhạc điệu trong thơ. Khi các câu đặt không đúng theo lệ đã định, mất sự dính liền (niêm) với nhau, không còn nhạc điệu với nhau nữa nên gọi là thất niêm (mất niêm).

Xem lại toàn bài Độc Tiểu Thanh ký :

Tây Hồ mai uyển tẫn thành khư
Độc điếu song tiền nhất chỉ thư
Chỉ phấn hữu thần liên tử hậu
Văn chương vô mệnh lụy phần dư
Cổ kim hận sự thiên nan vấn
Phong vận kỳ oan ngã tự cư
Bất tri tam bách dư niên hậu
Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như

Cụ Giản Chi đã dịch thơ như sau :

Đọc bài ký truyện nàng Tiểu Thanh

Vườn cũ Tây Hồ mai xác xơ

Viếng ai song vắng một vần thơ

Phấn son đất lấp thương còn để

Bút mực tro tàn lụy vẫn lưa

Việc lỡ xưa nay trời khó hỏi

Niềm oan phong vận tớ còn vơ

Ba trăm năm nữa người thiên hạ

Chả biết còn ai khóc Tố Như

Tiếng Việt ta có 8 thanh

– thanh bằng có dấu chỉ thanh là

dấu huyền (phù bình thanh)

không dấu (trầm bình thanh)

– thanh trắc có dấu chỉ thanh là

dấu sắc (phù khứ thanh)

dấu hỏi (trầm thượng thanh)

dấu ngã (phù thượng thanh)

dấu nặng (trầm khứ thanh)

dấu sắc cho các tiếng đằng sau có phụ âm c, ch, p, t (phù nhập thanh)

dấu nặng cho các tiếng đằng sau có phụ âm c, ch, p, t (trầm nhập thanh)

Theo luật của thơ Đường, Luật bằng là luật thơ bắt đầu bằng 2 tiếng bằng, Luật trắc là luật thơ bắt đầu bằng 2 tiếng trắc.

Bài  Độc Tiểu Thanh ký của Tố Như là bài thơ theo Luật bằng vần bằng, khi xét theo niêm luật, chữ thứ 2 của câu 1 thanh bằng (Hồ trong Tây Hồ) thì chữ thứ 2 câu 8 cũng phải thanh bằng, nhưng chữ thứ 2 câu 8 của Độc Tiểu Thanh ký thì lại là thanh trắc (hạ trong Thiên hạ).

Như vậy xét theo luật của Đường thi, bài Độc Tiểu Thanh ký là một bài thơ Đường luật đã bị thất niêm.

Những người đam mê thơ Đường khi đọc Độc Tiểu Thanh ký cứ tiếc rẻ cho một viên ngọc bị xước và cũng vì mến tài của Nguyễn Du mà lặng lẽ bỏ qua ít muốn đề cập đến. Nhưng với một tâm hồn lớn, một tài năng lớn như cụ Nguyễn Du, việc để bài viết của mình bị thất niêm là do lơ đễnh, do muốn phá cách, hay còn có nguyên cớ nào khác.

Cách đây đã  4 năm hơn, chú Linh Đàn, nhà thơ – nhà nghiên cứu có chuyển đến TruongNghi một bài viết đáng để tâm về nguyên cớ thất niêm của bài Độc Tiểu Thanh ký.  TruongNghi’ s Blog chia sẻ cùng mọi người thông tin nầy.

(Còn tiếp)

Đăng bởi TruongNghi lúc 02:23

Labels : Biên chép, Nguyễn Du, Nhân vật, Văn học sử